Bảy giờ rưỡi sáng, bên ngoài đại học S có không ít học sinh đến tham gia thi nghệ thuật, trên mặt bọn họ đều lộ vẻ khẩn trương, lo lắng chờ đợi.
Kỳ thi còn chưa bắt đầu, Lục Xuyên đã gọi điện thoại tới: “Thế nào rồi?”
“Còn đang chờ.” Sở Sở đi đến bên hành lang, nói với hắn: “Buối sáng thi hội họa chuyên nghiệp, buổi chiều là thầy cô phỏng vấn.
“Căng thẳng à?”
“Không..... không căng thẳng.”
Đó là không thể nào, Sở Sở sợ hãi muốn tìm một cái động để tự đem mình chôn sống luôn.
“Anh thì sao?” cô cố gắng để cho thanh âm mình bình tĩnh một chút: “Còn chưa bắt đầu sao?”
Lục Xuyên cầm hộp bút đứng bên ngoài phòng thi: “Còn năm phút nữa, phải nộp điện thoại rồi.”
“Cố lên!”
“Em cũng vậy.” Lục Xuyên lo lắng dặn dò: “Không cần sợ hãi, thời điểm phỏng vấn, giáo viên đưa ra câu hỏi, hiểu thì đáp, không hiểu thì không nên nói bậy, biết không?”
“Ừ.”
Kỳ thật phương diện này Lục Xuyên cũng không quá lo cho cô, cô thành thật, sẽ không hiểu mà giả vờ hiểu, có điều vẫn có chút không bỏ xuống được, Lục Xuyên coi trọng cuộc thi lần này của cô, thậm chí còn hơn cả thi liên khảo của mình.
“Anh cũng phải làm bài cho tốt, không cần phải nộp bài trước, phải kiểm tra lại.” Sở Sở dặn dò.
“Tuân chỉ.”
Lục Xuyên cúp điện thoại, nhìn về phía chân trời, mây đen bao phủ, cách đó không xa truyền đến âm thanh sấm rền đầu xuân, mưa gió gào thét, từng mảnh lá khô bị cuốn lên trời.
Đi vào phòng thi, hắn đặt di động vào cặp sách, để trên bục giảng.
Môn thi đầu tiên là ngữ văn, tuy rằng Lục Xuyên có lối tư duy phát triển, nhưng suy nghĩ cảm tính lại khá yếu, có điều đầu óc hắn thông minh, việc học thuộc cũng không làm khó được hắn, mà phương diện đọc lý giải, hắn cũng có thể suy một ra ba.
Lục Xuyên điền chính tả bài thơ cổ xong, bút liền hết mực, hắn mở hộp bút lấy ruột bút mới ra, không chút để ý đóng hộp bút lại, rút ruột bút ra, không nghĩ tới, ruột bút lấy ra, kéo theo một tờ giấy nhỏ được gấp ngay ngắn ra.
Cái gì thế này?
Lục Xuyên nhặt tờ giấy nhỏ lên, mở ra.
Trên tờ giấy là một đống chữ, chữ rất nhỏ, nội dung rất nhiều.
“Quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.”
“Khó gặp nhau mà cũng khó xa, gió đông đành để rụng muôn hoa”
“Bay tới trên núi Thiên Tầm Tháp, nghe nói gà gáy thấy ngày thăng, không sợ mây bay che vọng mắt, tự duyên đang ở tối cao tầng”
“Chuyển chu các, thấp khỉ hộ, chiếu vô miên, không ứng có hận, khi nào trường hướng đừng khi viên.”
.........
Lục Xuyên nhăn mày, trên tờ giấy viết đầy câu thơ mà đề thi bắt buộc phải viết.
“Em học sinh, trong tay em cầm cái gì đó?”
Lục Xuyên căng thẳng, theo bản năng nắm chặt tờ giấy.
Giám thị chính là một cô giáo đeo kính, cô bước xuống bục giảng, đi nhanh đến bên người Lục Xuyên, lớn tiếng quát: “Mở tay em ra!”
Vẻ mặt Lục Xuyên dần dần lạnh xuống.
Đồng thời một thầy giáo cùng từ phía sau phòng học đi lên, thần sắc nghiêm nghị nói: “Em học sinh, không cần phải dấu, chúng tôi đã nhìn thấy rồi.”
Lục Xuyên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, chậm rãi mở bàn tay ra, tờ giấy kia bị hắn đập lên bàn, cơ thể hắn dựa vào ghế, sắc mặt càng ngày càng lạnh.
Tất cả học sinh chung quanh đều nín thở, nhìn chuyện vừa xảy ra, vẻ mặt bọn họ khác nhay, có người xem kịch vui, đương nhiên cũng có không ít học sinh lớp 2, lo lắng nhìn Lục Xuyên.
Giám thị mở tờ giấy ra, cầm lên nhìn nhìn, rồi đưa cho giám thị còn lại, hai người nhìn nhau vài lần, nói nhỏ mấy câu, lập tức liền nhận định.
Cô giám thị lấy bài thi trên bàn của Lục Xuyên, cầm lên bục giảng, dùng bút đánh dấu bài thi, thầy giám thị cầm di động đi ra bên ngoài gọi điện.
Học sinh khẩn trương cả lên, khe khẽ nói nhỏ.
Ghê thật! Gian lận a!
Nữ giám thị lớn tiếng trách cứ: “Im lặng, tiếp tục làm bài đi! Đừng nghĩ muốn làm gì đó! Mấy cô cậu làm cái gì, tôi ở trên bục giảng đều thấy rõ ràng!”
Học sinh lập tức cúi đầu xuống, tiếp tục làm bài, nhưng ánh mắt vẫn như có như không liếc nhìn Lục Xuyên.
Lục Xuyên ngồi tại chỗ, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng bút trong tay hắn, lại nhịn không được mà run rẩy.
Rất nhanh, có giáo viên chạy qua đây nói gì đó với thầy giám thị, rồi kêu Lục Xuyên lên phòng giáo vụ.
Chủ nhiệm lớp của Lục Xuyên nghe thấy tin liền chạy qua, vội vã đẩy cửa phòng giáo vụ ra, hoảng hốt: “Lục Xuyên, sao lại thế này?”
Bây giờ Lục Xuyên đã bĩnh tĩnh hơn rất nhiều: “Em không có gian lận.”
Nữ giám thị đem tờ giấy nhỏ kia vỗ lên bàn làm việc.
“Tang chứng cũng lấy được rồi, em còn không chịu thừa nhận?”
Chủ nhiệm lớp vội vàng nói: “Chuyện này, nhất định phải điều tra rõ ràng, tôi.... tin tưởng nhân phẩm của em Lục Xuyên.”
Lục Xuyên gian lận, nói ra đúng là không ai tin được.
Chủ nhiệm lớp vừa nói như vậy, nữ giám thị kia liền không chịu được: “Là tôi tận mắt nhìn thấy em này lấy tờ giấy từ trong hộp bút ra, giấu trong hộp bút, làm bộ đổi bút để nhìn lén, đây không phải gian lận thì là gì?”
Lục Xuyên lạnh lùng nhìn: “Cô là giáo viên mới đúng không, cô thử đi hỏi những giáo viên cũ đi, hỏi xem thành tích của em, đối với kỳ thi này, cần phải gian lận sao?”
Huống hồ là thơ cổ, lúc trước diễn thuyết mấy ngàn chữ hắn nhìn vài lần liền thuộc không sót một chữ, giờ chỉ mấy từ thơ cổ mà hắn phải làm vậy ư?
“Tôi mặc kệ thành tích trước kia của em tốt bao nhiêu, nhưng sự thật bày ra trước mắt, là tôi tận mắt nhìn thấy.” Nữ giám thị có chút kích động: “Em nói lời này, chẳng lẽ là muốn nói tôi cố ý oan uổng cho em!”
“Cô Vương, cô đừng kích động, chúng ra tùy việc mà xét, không nhằm vào cá nhân.” Chủ nhiệm lớp liên tục trấn an: “Chuyện này liên quan đến tương lai của em Lục Xuyên, cẩn thận một chút là việc nên làm, nhưng nếu em ấy thật sự....”
Chủ nhiệm lớp bắt đắc dĩ tăng thêm ngữ khí: “Nếu em ấy thật sự gian lận, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nhân nhượng dung túng!”
Chủ nhiệm giáo vụ nói: “Em Lục, chính em nói đi, tờ giấy này là sao?”
Lục Xuyên chậm rãi đứng lên, đầu ngón tay gõ nhẹ tờ giấy, ánh mắt nhìn chằm chằm chủ nhiệm lớp, gằn từng chữ một: “Mặc kệ các thầy cô có tin hay không, em chỉ có bốn chữ, em không gian lận!”
Chuyện Lục Xuyên giấu tài liệu bị giám thị bắt được, trong nhóm chat lớp 2 bàn luận vô cùng huyên náo.
“Hay là nhìn lầm rồi, Lục Xuyên làm sao có thể gian lận được?”
“Giáo viên giám thị đã bắt được tang chứng, tài liệu cũng bị thu lên rồi.”
“Thi ngữ văn, có cái gì mà cần tài liệu?”
“Thơ cổ a, hơn hai mươi điểm đấy!”
“Cậu cảm thấy Lục Xuyên sẽ không thuộc nổi mấy thơ cổ kia, cần dùng đến tài liệu sao?”
“Vậy cũng không biết được, mình đương nhiên nguyện ý tin tưởng cậu ấy, nhưng giám thị cũng không vô duyên vô cớ đổ oan cho cậu ấy được! Nhất định là chứng cớ xác thực mới dẫn cậu ấy đi.”
“Lục Xuyên là học sinh đứng hạng nhất lớp chúng ta, mình có chết cũng không tin cậu ấy gian lận đâu, cậu ấy căn bản không cần phải gian lận!”
“Các cậu đừng quên, lần này kết quả thi liên quan đến việc nhà trường tiến cử học sinh cho đại học B, Lục Xuyên và Tần Chi Nam đều cạnh trạnh nhau, thành tích của hai người họ đều không phân cao thấp, ai có thể cam đoán Lục Xuyên sẽ không suy nghĩ lệch lạc.”
“Đừng đoán mò nữa, buổi chiều còn thi đấy, ngủ đi ngủ đi!”
-
Ba tiếng rưỡi, Sở Sở chú tâm vùi đầu vào bức tranh, đắm chìm vào trong thế giới của mình, cuộc thi yêu cầu vẽ một bộ tĩnh vật, ba tiếng đồng hồ, nhập tâm hoạt động liên tục.
Từ trong phòng thi đi ra, Sở Sở mới vừa mở di động ra, tin tức Lục Xuyên gian lận trong kỳ thi ngữ văn liên tục kéo đến.
Cả người cô sững sờ, máu toàn thân lạnh dần, tay run rẩy không nắm vững điện thoại.
Hắn làm sao có thể gian lận được!
Không thể nào, nhất định là hiểu lầm
Nếu kết quả xác thực, sẽ thế nào?
Việc tiến cử đi học sẽ bị hủy bỏ, không, không chỉ có như thế, nếu nghiêm trọng hơn, bị ghi tội, có thể còn bị đuổi học!
Sở Sở căn bản không dám nghĩ tới, trong đầu giống như có tổ ong kêu loạn.
Kiều Sâm đứng cách đó không xa vẫy tay với Sở Sở, hưng phấn chạy tới: “Vẽ thế nào rồi?!”
Sở Sở sắc mặt trắng bệch, răng nanh đều đang run lên, thử vài lần, cũng không có cách nào mở miệng nói chuyện được.
“Không phải chứ, căng thẳng như vậy?” Kiều Sâm cầm cặp của cô xách lên lưng mình, nắm tay cô đi ra ngoài: “Lúc đi vào không phải nói không căng thẳng sao?”
“Ha, em như vậy, chắc là không thi tốt phải không?”
Sở Sở cúi đầu, môm mím chặt, không nói một lời, sắc mặt trắng bệch.
“Thật sự thi không tốt?”
Kiều Sâm thấy cô như vậy, cũng không nhẫn tâm trêu ghẹo cô, ngược lại an ủi: “Không sao, buổi chiều phỏng vấn cố gắng phát huy, còn có thể lấy thêm chút điểm.
Kiều Sâm dẫn Sở Sở ra nhà hàng nhỏ bên ngoài trường ăn cơm trưa, Sở Sở không yên lòng, tay nắm chặt di động, ánh mắt không rời màn hình di động một phút nào hết, Kiều Sâm mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ rằng cô đang nói chuyện với Lục Xuyên, nên cũng không nói gì nữa, thẳng đến buổi chiều hắn đưa Sở Sở đi tham gia phỏng bấn, trên hành lang, Thời Hiểu gọi điện cho hắn nói chuyện của Lục Xuyên, liên tưởng đến phản ứng vừa rồi của Sở Sở, hắn mới bừng tỉnh.
“Nói đùa à, Lục Xuyên làm sao có thể gian lận!”
“Tất cả mọi người đều không tin, nhưng nghe nói chứng cứ vô cùng xác thực.”
“Lục Xuyên nói thế nào.” Kiều Sâm đứng trên hành lang, tay chống nạnh, bất an đi qua đi lại: “Hắn thừa nhận rồi?”
“Lục Xuyên đương nhiên không thừa nhận. Nhưng hắn nói không biết tờ giấy kia là từ đâu tới.”
“Khẳng định có người hãm hại rồi!” Kiều Sâm dựa vào tường, cười lạnh: “Tên kia bình thường hống hách ngang ngược, đắc tội với không ít người, khó tránh khỏi có người hãm hại sau lưng.”
Thời Hiểu rầu rĩ nói: “Trường chúng ta đối với việc gian lận luôn xử phạt rất nặng.”
“Ai bảo hắn bình thường không biết thu liễm lại, cho rằng đại ca là dễ làm sao?” Kiều Sâm chậc chậc nói: “Nên nhận chút giáo huấn.”
Kiều Sâm còn chưa dứt lời, quay đầu thoáng nhìn Sở Sở đứng bên tường buồn bã không lên tiếng.
Những lời còn lại Kiều Sâm định nói đều bị ngăn ở cổ họng.
“Không nói nữa, anh đi xem Kiều Kiều!”
Hắn cúp điện thoại, chạy về phía Sở Sở.
Sở Sở một mình dựa vào tường, đưa lưng về phía Kiều Sâm, đầu nặng nề để trên vách tường, nhắm mắt lại, vẻ mặt thống khổ.
“Em.... Em làm sao vậy?”
Cơ thể Sở Sở run rẩy đến đáng sợ, Kiều Sâm lập tức cảm thấy không ổn, vội vàng nói: “Em đừng khóc!”
Sở Sở quay đầu lại, gắt gao cắn môi dưới, đôi mắt đỏ rực, nước mắt bị cô nghẹn lại nơi hốc mắt.
Kiều Sâm nhìn đồng hồ trên tay, còn có nửa giờ nữa sẽ phỏng vấn, lúc này mà khóc, thì hỏng mất!
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận