TÌM NHANH
TIỂU KHẢ ÁI, TAN HỌC ĐỪNG ĐI
View: 13.614
Chương trước Chương tiếp theo
CHƯƠNG 43: Bạn học Lục
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty


Ba người đi mô tô trên đường núi, Lục Xuyên lái xe, Sở Sở ngồi ở giữa, Kiều Sâm ngồi phía sau.

Xe chạy rất chậm, dù sau thì dường núi cũng trơn trượt, an toàn là trên hết.

Kiều Lục hai người một đường vừa đi vừa cãi nhau, tiếng động lớn ồn ào, một đường rừng núi thanh tịch lại thêm mấy phần náo nhiệt, sức sống. Phía sau có một chiếc xe ô tô màu đen đi tới, khi đi ngang qua bọn họ lại đi chậm lại. Cửa kính xe hạ xuống, người đàn ông lái xe nhìn Kiều Sâm, không xác định hô to: “Sâm Sâm?”

“Cậu nhỏ?” Kiều Sâm càng thêm kinh ngạc.

Lục Xuyên dẫm phan lại, xe mô-tô dừng lại ven đường, xe ô tô kia cũng dừng lại, một người đàn ông trung niên từ trên xe đi xuống, nhìn qua cũng không tính là già, ước chừng khoảng hơn ba mươi tuổi.

“Ta ở phía sau thấy bóng dáng liền cảm thấy giống, không nghĩ tới thật đúng là con! Sâm Sâm, chạy tới đây tại sao lại không nói với chúng ta một tiếng? Bà ngoại mỗi ngày đều rất nhớ con đấy!”

Kiều Sâm không biết nên trả lời như thế nào, lúc hắn tới đây là do cãi nhau với bố, tâm tình không vui, hai ngày nay đều lêu lổng ở quán bar, không dám nói cho thân thích bên này.

“Cậu nhỏ cũng đến thăm mẹ con sao?” Kiều Sâm chuyển chủ đề.

“Từ sau khi mẹ con qua đời, sức khỏe của bà ngoại con cũng không được như xưa, bây giờ ngay cả xuống giường cũng khó khăn, hằng năm cũng chỉ có ta tới đây với mẹ con.”

Cậu nhỏ quay đầu nhìn Lục Xuyên và Sở Sở ở bên cạnh: “Hai người này là?”

“Đều là bạn học của con.” Kiều Sâm trả lời.

Cậu nhỏ nhìn nhìn, Sở Sở theo bản năng trốn sau lưng Lục Xuyên, không dám nhìn ông. Mấy năm trước mẹ của Kiều Sâm tự sát, người nhà mẹ đẻ của bà đến nhà cô nháo một trận không nhỏ, nói gì mà bắt mẹ con hồ ly tinh phải đền mạng, còn nháo tới cục cảnh sát.

Kiều Ngôn Thương thuê vệ sĩ cho hai mẹ con cô, đoạn thời gian kia Sở Sở vẫn luôn ở khách sạn, ngay cả trường học cũng không đi, được bảo vệ rất chặt, cũng chưa tiếp xúc với người nhà mẹ đẻ bên này, sau lại kinh động đến cảnh sát, không nháo tiếp nữa, cũng không giải quyết được gì.

“Sâm Sâm, mời bạn về nhà mình ăn bữa cơm đi!” Cậu nhỏ nói: “Hiếm khi đến huyện Tân Động, hai ngày này ta mang mấy đứa đi chơi một chút.”

Kiều Sâm lập tức cự tuyệt: “Không.... Không cần đâu cậu nhỏ, thời gian với học sinh năm 3 bọn con rất cấp bách, chúng con phải ngồi xe quay về Lộc Châu nội thành ngay.”

“Nhanh như vậy?” Cậu nhỏ tiếc nuối: “Hôm nay không phải là chủ nhật sao?”

“Là chủ nhật, nhưng cũng phải trở về ôn tập, sắp đến kỳ thi tháng rồi, phải giành giật từng giây từng phút.” Kiều Sâm nghiêm túc nói, Lục Xuyên cũng nhịn không được mà cười.

“Thái độ học tập của Sâm Sâm đúng là đáng khen.” Cậu nhỏ khen ngợi hắn, cũng không cưỡng cầu nữa: “Ta đưa các con ra bến xe.”

“Không cần làm phiền cậu nhỏ đâu, bọn con có thể tìm được đường.”

“Người một nhà nói gì đến phiền với chả không phiền, mấy đứa ngồi ba người trên một chiếc mô-tô, hôm nay có mưa, đường núi lại lầy lội không dễ đi, lỡ như xảy ra chuyện gì, ta làm sao ăn nói với bà ngoại con được, huống gì còn mang theo bạn nữ.”

Nói chuyện câu nào câu nấy cũng có lý, Kiều Sâm cũng không kiên trì nữa, quay đầu nói với Lục Xuyên và Sở Sở: “Hai người lên xe đi, tôi đi mô-tô.”

“Bỏ đi.” Lục Xuyên nói: “Kỹ năng lái xe của cậu khiến tôi lo lắm, đây là mô-tô thuê, lỡ như ngã hư tôi không có cách nào ăn nói với ông chủ đâu, cậu lên ô tô đi, tôi đi mô-tô.”

Kiều Sâm nói cho cùng cũng là nửa chủ nhà, không thể chính mình đi ô tô mà để cho Lục Xuyên đi mô-tô dưới mưa được, liền dứt khoát nói: “Cậu lên xe với Kiều......”

Hắn đột nhiên dừng lại, một chữ “nhị” bị ngăn lại ở cổ họng không thể nào nói ra được.

Lục Xuyên thấy tình thế không ổn, lập tức nói tiếp: “Để em gái tôi, Lục Sở ngồi ô tô đi.”

“Được rồi, tôi đi mô-tô, hai người lên xe kia đi.”

Lục Xuyên không yên tâm để Kiều Sâm lái xe đi trên đường núi này, hắn nói: “Cậu xuống ngay cho tôi.”

“Không.” Kiều Sâm không tin Lục Xuyên có thể túm hắn xuống xe ở trước mặt cậu của hắn, cho nên đặc biệt kiêu ngạo.”

Cuối cùng kết quả kiên trì của hai người chính là, cả hai đều cùng đi mô-tô, Lục Xuyên lái xe, Kiều Sâm ngồi sau che dù cho hắn.

Cậu Kiều Sâm cũng không nói gì, đi tới mở cửa xe ra, nói với Sở Sở: “Bạn học Lục, cháu lên xe đi.”

“Cảm ơn.” Sở Sở tránh ánh mắt của ông, đi lên xe.

Lục Xuyên một lần nữa đội mũ bảo hiểm, lại đưa mũ còn lại cho Kiều Sâm, sau đó khởi động động cơ mô-tô, Sở Sở hạ cửa kính xuống, nhịn không được mà nhắc nhở: “Cậu đi chậm một chút.”

“Yên tâm đi.”

Xe ô tô đi phía trước, Lục Xuyên lái mô-tô đi phía sau.

Sở Sở thông qua cửa kính xe quay đầu lại nhìn xe máy chạy phía sau, trong lòng vẫn không yên tâm, mà cậu nhỏ thường nhìn kính chiếu hậu quan sát Sở Sở.

“Cháu là em gái của chàng trai đẹp trai đó?”

“A.”

“Kêu là Lục gì ấy nhỉ?”

Sở Sở cúi thấp đầu, nhẹ giọng nói: “Lục.... Lục Sở.”

“Em gái ruột?”

“...... Vâng.”

Cậu nhỏ gật đầu, không nói nữa, Sở Sở thoáng thở dài nhẹ nhõm, bọn họ chưa từng gặp mắt, ông không có khả năng nhận ra cô được.

Sở Sở nhìn trộm gương chiếu hậu, liền đụng trúng ánh mắt của cậu nhỏ, ánh mắt ông hơi lạnh, giống như những giọt mữa rơi xuống ở bên ngoài lúc này.

Trong đầu Sở Sở đột nhiên bắt đầu kích động.

Cậu nhỏ trầm giọng hỏi: “Nóng sao?”

Nhiệt độ ngoài cửa sổ chỉ có mấy độ, nhưng trán của Sở Sở lại không ngừng chảy mồ hôi lạnh, cô dùng tay áo lau lau.

Cậu nhỏ thuận tay đóng hệ thống sưởi ấm lại, Sở Sở thấp giọng nói: “Cảm ơn.”

“Không có gì.” Cậu nhỏ thản nhiên nói, sắc mặt tựa hồ càng ngày càng trầm xuống.

“Bạn học Lục, cháu nói cháu tên là gì, Lục gì ấy nhỉ?”

“Lục..... Lục Sở.”

“A.” Cậu nhỏ khẽ cười một tiếng: “Thật khéo, Kiều Sâm có một đứa em gái, tên là Kiều Sở, ở cùng một lớp với nó, các cháu đều là bạn học, trong tên cũng có một chữ Sở, không biết cháu có quen nó hay không?”

Sắc mặt Sở Sở ngay lập tức trắng bệch, môi cô run lên, liên tục lắc đầu.

Không có..... không quen!

“Đứa em gái này a.....” cậu nhỏ lắc đầu, hít sâu một hơi: “Chỉ nhỏ hơn Sâm Sâm có mấy tháng, cháu có biết vì sao không?”

Sở Sở vẫn tiếp tục liều mạng lắc đầu, cô không muốn nghe, nhưng mà cô không thể che lỗ tai lại.

“Bởi vì..... nó không phải là con của mẹ Kiều Sâm a! Con mẹ nó, thời điểm vợ mang thai, lại dan díu với người phụ nữ khác, sinh ra một đứa trẻ khác, cháu nói..... đứa bé được xem đó là cái gì?”

Được xem là cái gì? Cô được xem là cái gì?

Ông nhìn thẳng vào mắt Sở Sở thông qua gương chiếu hậu, nhìn thấy bên trong mắt cô tràn ngập sự sợ hãi.

“Nếu về sau cháu có cơ hội gặp con bé đó, hi vọng có thể thay ta chuyển lời đến nó.”

“Cái..... Cái gì?”

Trong gương chiếu hậu, cậu nhỏ cười lạnh một tiếng: “Cháu nói với nó, bảo nó......”

“Đi chết đi!”

Hắn vừa dứt lời liền đạp mạnh chân ga, ô tô đột nhiên tăng tốc, tim Sở Sở như muốn nhảy ra, tay cô bắt lấy tay cầm ở cửa xe, nhưng cửa đã bị khóa trái, căn bản kéo không ra.

“Kiều Sâm.”

“Gì?”

“Xe phía trước tăng tốc rồi!”

Kiều Sâm lấy nón bảo hiểm xuống, nhìn lên phía trước, đường núi sương mù lượn lờ, chỉ thấy bóng dáng mơ hồ của chiếc ô tô màu đen, hơn nữa đi càng lúc càng nhanh, cách bọn họ càng lúc càng xa!

“Mẹ nó, cậu nhỏ sao mà lái nhanh như vậy!”

“Gọi điện thoại!” thanh âm của Lục Xuyên trầm thấp đến cực điểm.

Tay Kiều Sâm run rẩy lấy di động từ trong cặp ra gọi cho cậu nhỏ, Lục Xuyên toàn lực tăng tốc, đuổi theo chiếc ô tô.

Hai chiếc xe một đường truy đuổi trên đường núi, xé gió lao vùn vụt.

“Sao rồi!” Lục Xuyên khàn giọng.

“Không, không ai nghe máy cả!”

Kiều Sâm không ngừng gọi cho cậu hắn, rốt cuộc, vài phút sau, điện thoại có người nhận, tiếng của cậu nhỏ hòa với tiếng gió vù vù truyền đến, vô vùng mệt mỏi và thống khổ.

“Sâm Sâm, cậu nhỏ báo thù cho mẹ con, về sau..... về sau con phải sống tốt, cậu nhỏ yêu con.”

“Cậu nhỏ! Đừng xúc động!” lời chưa dứt, điện thoại đã bị cắt đứt.

Điện thoại truyền đến âm thanh “tút tút” lạnh lẽo, giống như thanh âm sinh mệnh sắp sửa héo mòn.

“Lục Xuyên! Nhanh lên.... mau đuổi theo ông ấy!” cổ họng Lục Xuyên như bị tảng đá nào đó chặn lại.

“Cậu tôi, ông ấy hình như..... đã nhận ra Sở Sở rời!”

Nhưng Lục Xuyên đột nhiên đạp phanh, Kiều Sâm theo quán tính bổ nhào lên lưng hắn.

Kiều Sâm dùng lực vỗ mạnh lên lưng Lục Xuyên: “Mẹ nó! Đuổi theo a!”

Lục Xuyên quay người, không chút khách khí đem Kiều Sâm vứt xuống xe, lên đám bùn lầy.

“Tao đuổi theo, mày đứng đây đi.” Lục Xuyên ném mũ bảo hiểm xuống, xe máy nhanh như chớp chạy thẳng đi!

Kiều Sâm từ trên mặt đất đứng lên, người đầy bùn, hắn hướng theo Lục Xuyên: “Mày nhanh lên! Nhanh lên!”

Lục Xuyên vặn ga lên tốc độ cao nhất, liều mạng hướng tới điểm đen giữa mưa bụi mênh mông cách đó không xa, giống như điểm đen kia là toàn bộ khao khát của hắn giờ phút này.

Gió lớn xen lẫn với mưa rét lạnh thấu xương tạt lên mặt hắn, như con dao lăng trì trái tim hắn. Ánh mắt của hắn dán chặt lên chiếc ô tô kia, toàn lực tăng tốc!

Càng ngày càng gần! Càng ngày càng gần!

Cuối cùng hắn chạy song song với tốc độ của ô tô, hắn nghiêng đầu, thấy Sở Sở ngồi phía sau xe, tay nắm chặt lấy tay cầm ở cửa xe, toàn bộ sau lưng dán lên ghế, ổn định thân thể, cô mở to hai mắt nhìn, gắt gao cắn môi dưới, biểu tình nghiêm trọng.

Cách đó không xa có một cây cầu, Lục Xuyên còn nhớ lúc mới đến đã từng đi qua cây cầu này, dưới cầu là dòng sông chảy xiết!

Lục Xuyên nhìn về phía trước xe, biểu tình của cậu nhỏ dữ tợn, ánh mắt gắt gao nhìn về chiếc cầu đó.

Phương hướng của ông bỗng chếch khỏi quỹ đạo, vọt qua bãi đất hoang bên cạnh, liều mạng đạp chân ga, dùng tốc độ cao nhất vọt tới bên bờ dòng sông.

Đôi tay nhỏ bé của Sở Sở giãy dụa, mò tới dây an toàn phía sau, cài dây vào người, đồng thời nhắm chặt hai mắt.

Bên tai cô trừ bỏ tiếng gió, còn có tiếng trầm thấp của cậu nhỏ, tiếng quát tháo điên cuồng.

“A Nguyệt! Anh tới với em đây, em đợi anh!”

“Anh còn đem theo tiểu tiện nhân kia để em khi dễ! Trước kia mẹ nó cùng họ Kiều kia khi dễ em như thế nào, em cứ khi dễ nó như vậy!”

Sở Sở siết chặt tay cầm, nhắm hai mắt lại, giờ khắc này, cô ngược lại không khóc, cũng không chút sợ hãi, nhưng mà lại không ngừng thấp giọng nói: “May mắn.”

May mắn.....

Hắn không ở trên xe.

Cuối cùng.....

Hết thảy đều phải chấm dứt.

Mắt thấy xe cách dòng sông còn hơn mười mét, tốc độ xe của Lục Xuyên đã hoàn toàn vượt qua ô tô, hắn chạy tới phía trước xe, đột nhiên mãnh liệt quay đầu xe lại, đem xe máy để ngang giữa bãi đất hoang, ngăn cản chiếc ô tô đang nhằm vào con sông ở cuối đường.

Ô tô nhanh như chớp hướng về phía hắm, gió hỗn loạn lạnh thấu xương, giống như thông cáo cuối cùng mà tử thần ban xuống.

Lục Xuyên đứng trên mặt đất, không động đậy, ánh mắt độc ác gắt gao chế trụ ánh mắt của cậu nhỏ.

“Lão tử không muốn liên lụy đến người khác!” cậu nhỏ thò đầu ra ngoài cửa, vành mắt phiếm hồng hét to về phía hắn: “Không muốn chết liền cút ngay!”

Nhưng mà Lục Xuyên vẫn đứng yên, không mảy may cử động.

Sở Sở đột nhiên trợn mắt, nhìn về phía hắn đang nghênh đón chiếc Mercedes-Benz.

Hắn lạnh nhạt mà kiên nghị, chậm rãi..... mở hai cánh tay ra.

Giống như rất nhiều rất nhiều năm trước, hắn đưa lưng về phía cô, nghênh đón sự cười mỉa, trào phúng, chửi rủa của mọi người, che trước người cô.

Vì cô mà ngăn lại sự không công bằng trên cái thế giới này.

Ai nên là người chịu những thứ này?

Cho dù là ai, cũng không là cô!

Ô tô càng ngày càng đến gần, không có ý định giảm tốc độ, mười mét! Năm mét! Ba mét......

Lục Xuyên chậm rãi nhắm hai mắt lại, ngay khi tử thần sắp hôn môi hắn, một tiếng phanh lại bén nhọn phát ra, thân thể của Sở Sở nặng nề nhào lên phía trước, nháy mắt lại bị dây an toàn kéo trở về.

Thế giới vẫn chưa sụp đổ như dự đoán, lỗ tai của cô ong ong cả lên, chỉ còn tiếng gào thét của trái tim trong lồng ngực.

Đầu xe ô tô cách Lục Xuyên chưa đến nửa mét, đã dừng lại.

Cậu nhỏ hồn bay phách lạc nhìn chàng trai đứng chặn trước đầu xe, kinh ngạc, tay không chút lực mở khóa cửa ra, không có chết......

Ông không có chết.....

Vui mừng, phẫn nộ, đều không có.

Nhưng ông không hiểu sao lại thở phào một hơi. Bất luận là người bi quan, tuyệt vọng cỡ nào, thì khi nhìn thấy tử thần chào đón, đều tự sinh ra khát vọng, đây là bản tính của nhân loại.

Giây tiếp theo, Lục Xuyên chạy đến trước cửa xe sau, ra sức mở cửa ra.

Lưng Sở Sở dán chặt lên ghế, không có khóc lóc, cũng không vì thoát chết sau tai nạn mà ôm lấy hắn.

Cô chậm rãi cởi bỏ dây an toàn, quay đầu trừng hắn.

“Kiều..... Kiều Nhị.” Hắn vươn tay ra muốn ôm cô đi ra.

Sở Sở không đón nhận cái ôm của hắn, cô từ trong xe đi ra, dùng sức đẩy hắn.

“Anh đi đi.”

“Anh.....”

“Anh đi đi.”

Mắt cô đỏ rực, nhìn hắn phẫn hận, sau đó tháo cặp sách xuống nện lên người hắn.

“Anh đi đi!”

“Anh đi đi! Anh đi đi!”

Lục Xuyên để cô tùy ý phát tiết sợ hãi trong lòng, không nói một lời, vẫn không nhúc nhích.

Cô há to miệng, nghẹn ngào không tiếng động, cũng không có nước mắt, chỉ có những giọt mưa tí tách rơi và vũng bùn lầy lấp đầy thế giới.

Lục Xuyên đưa tay kéo cặp sách cô ra, thuận thế đem cô ôm vào lòng.

“A!” cô tê tâm liệt phế hét to, một tiếng so với một tiếng càng thêm thê lương.

“Suỵt.” Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng cô, trấn an cảm xúc kích động của cô: “Anh biết, anh đều biết.”

Anh biết em sợ hãi.

Anh biết, so với cái chết, em càng sợ liên lụy anh hơn.

Nhưng mà, em cũng phải biết, cho dù em cách anh có xa đến đâu, cho dù giữa chúng ta là khoảng cách hai đầu thế giới hay là sinh tử.

Lục Xuyên sẽ luôn đuổi theo em, nhất định sẽ!

Cho nên, thứ em không cần nhất, chính là sợ hãi.

-

Trên xe buýt, Sở Sở vẫn ôm chặt thắt lưng Lục Xuyên, không nói một lời, im lặng đem đầu chôn vào trong áo hắn.

Lục Xuyên cũng không nói gì, hắn liên tục vỗ lưng cô, hôn lên trán cô, ôn nhu trấn an cô.

Kiều Sâm ngồi cách bọn họ một lối đi, khom người lại, tay đặt bên dưới cánh múi, sắc mặt tối tăm. Lục Xuyên nhấc chân, đá lên chân Kiều Sâm một cái, nói: “Đừng nghĩ nữa.”

“Cậu của tôi, ông ấy..... ông ấy tốt với tôi lắm, ông ấy là người tốt, bình thường nói chuyện, thanh âm cũng không quá lớn.” Kiều Sâm áy náy ôm đầu: “Tôi thật sự.... thật sự không biết ông ấy sẽ làm ra loại chuyện như vậy!”

“Cảm tình của ông ấy và mẹ tôi rất tốt, mẹ tôi lớn hơn ông ấy nhiều, cho nên từ nhỏ luôn chăm sóc ông ấy, ông ấy rất tốt với tôi, rất quan tâm tôi.....”

“Đừng nói nữa!” Lục Xuyên thấp giọng quát: “Cậu tỉnh táo lại đi.”

Bộ dạng này của Kiều Sâm, chỉ sợ Sở Sở sẽ càng khó chịu.

Vừa này, cậu của hắn quỳ trên mặt đất khóc rống, cũng không cầu xin tha thứ, ông vì sự yếu đuối của mình mà khóc, cũng vì còn sống mà khóc.

Vì quan hệ với Kiều Sâm, nên bọn họ không làm gì với cậu nhỏ, chuyện này mà nháo lớn lên, đến lúc đó bố mẹ hai bên gặp mặt trong hoàn cảnh này, thật sự rất phiền toái.

Lục Xuyên khăng khăng muốn báo cảnh sát, nhưng Sở Sở không muốn, nhìn người đàn ông đang quỳ trên mặt đất khóc lóc, hắn căn bản không biết nên làm gì bây giờ.

“Đừng báo cảnh sát.” Cô nắm chặt ống tay áo hắn, cố chấp nói: “Đừng báo cảnh sát, em muốn về nhà.”

Lục Xuyên đưa Sở Sở về trường, Sở Sở nắm tay hắn, đến dưới lầu ký túc xá, cô vẫn không chịu buông ra.

Lục Xuyên ôm cô vào lòng, ôn nhu trấn an: “Đều đã qua rồi, đừng nghĩ nữa, cũng đừng sợ.”

“Lạ thật.” Cô nhẹ nhàng nói.

Lạ thật, bây giờ cô không cảm thấy sợ hãi một chút nào, trong đầu chỉ có một ý niệm, chính là...... nắm tay hắn.

“Không muốn trở về.” Cô nhắm mắt lại, trầm giọng nói: “Muốn cùng anh sống chung một chỗ.”

Từng giây từng phút đều luyến tiếc chia lìa.

Luôn luôn, ở bên nhau.

 
lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (111 Bình Luận)