CHƯƠNG 44: ĐỐI LẬP
"Lục chủ nhiệm rốt cuộc anh ấy đã đi nơi nào? !"
Buổi trưa, Lục Phỉ nguyên còn chưa trở lại, Mễ Nhiễm ăn cơm cũng không thấy ngon miệng. thần thần bí bí như vậy, khiến cô suy nghĩ lung tung có khi nào anh bán mình cho Tần Hương, cầu xin buông tha cho cô -- trong tiểu thuyết máu chó đều đầy rẫy loại tình tiết máu chó đầy đầu này sao? !
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thân hạo nhìn cô một cái cũng không thấy động đậy, cũng sốt ruột : "Cô nãi nãi, người là sắt, cơm là thép, cô ăn một miếng đi."
"Vậy được, " Mễ Nhiễm bưng hộp cơm qua, "Thân hạo, anh nói cho tôi biết anh ấy đi làm cái gì, tôi liền ăn."
"Chuyện này. . . . . ."
"Bằng không tôi liền tuyệt thực!"
"Cô nãi nãi. . . . . ."
"Đúng rồi, tôi không chỉ muốn tuyệt thực, tôi cũng không muốn uống nước!" Mễ Nhiễm thở phì phò đem chén nước ra bên ngoài đẩy một cái.
"Ôi, cô đừng làm khó tôi a. . . . . ." Thân hạo cũng là bị cô làm cho không có biện pháp, than thở: "Trên đời này chỉ có phụ nữ và tiểu nhân khó dạy........"
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Anh nói cái gì? ! Tôi là tiểu nhân sao?"
"Không không không, tôi là nói, Lục lão đại tốt nghiệp đại học Bắc Đại hệ máy vi tính."
"Cái này cùng với việc ngày hôm nay anh ấy đi ra ngoài viện binh có quan hệ gì?"
"Đương nhiên là có quan hệ, cô không biết sao? chuyên ngành của Lục lão đại là bảo vệ an toàn thông tin mạng, tình cờ kiêm chức Hacker cùng Hồng Khách."
Mễ Nhiễm đúng là không biết, "Hacker không phải tin tặc sao? Hồng Khách là cái gì?"
"Hồng Khách chính là tổ chức hacker chống lưng cho chính phủ. Nói cách khác, năm năm trước Eu làm một chiếc máy bay chiến đấu xông vào lĩnh không* nước ta, xâm phạm chủ quyền nước ta. Bộ Ngoại Giao thậm chí còn không dám tung ra chữ P nên Liên minh Hồng Khách đã chinh phục các trang web chính thức của EU và bày tỏ sự phản đối nghiêm túc đối với vụ việc này ...... "Thân Hạo nói đúng," Lần cuối cùng cảnh sát hàng không đánh một bác sĩ châu Á trên máy bay, đó cũng là video P mà Liên minh Hồng Khách đem đăng lên các trang tin tức lớn ..... "
* Lĩnh không: vùng trời quốc gia; không phận
EU: Liên minh châu Âu
Mễ Nhiễm ngắt lời anh: "Đạo lý tôi đều hiểu, nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Lục Phỉ Nguyên?"
"Tất nhiên là có liên quan rồi, Lục lão đại, cậu ấy từng là thủ lĩnh của Liên minh Hồng Khách và là thủ lĩnh hacker trong nước."
Mễ Nhiễm gật đầu, sau đó lắc đầu, "Anh có thể nói rõ, tôi không hiểu."
"Tôi hỏi cô một chút ," Thẩm Hạo ngồi xuống, giống như đang dạy học sinh tiểu học: " làm thế nào mà Lão đại có thể vào Tơ Hồng liên minh, cô có biết không?"
"Tất nhiên, tôi biết, hai năm trước, thứ virus Sky Spider (virus nhện trời) đã công chiếm mạng lưới chính phủ, chính Phỉ Nguyên và đội của anh ấy đã loại bỏ được virus. Vì vậy, liên minh trân trọng nhân tài nên đã đưa anh ta vào liên minh để phát huy năng lực."
"Đây là lời giải thích đối với bên ngoài, nhưng bên trong, mọi người đều biết, nói là phát huy năng lực, nhưng thực ra chính là chiêu an*."
"Chiêu an? !"
*chiêu an/ chiêu hàng (kêu gọi, thuyết phục quân đối phương ra hàng để chấm dứt tình trạng loạn lạc)
Chẳng lẽ Lục Phỉ nguyên học theo anh hùng Lương Sơn* sao? (108 anh hùng lương sơn bạc)
"Tôi nói một cách đơn giản - khi Lục lão đại du học ở Mỹ, cậu ấy là một người nổi tiếng trong giới tấn công và phòng thủ của hacker. Vào thời điểm đó, Internet trường thành ở nước ta có vấn đề, trung bình mỗi ngày bị hacker nước ngoài tấn công 20-30 lần. Không giải quyết được, Chính phủ không có cách nào đối phó, liền phái người liên lạc liên minh hồng khách, để lão đại cùng đoàn đội của cậu ấy dùng kỹ thuật phản kháng kẻ xâm lược . Lục lão đại liền vui vẻ lĩnh mệnh, làm mấy chục loại tường lửa khác nhau. . . . . ."
Mễ Nhiễm gật đầu, "Vì vậy, ngay khi Phỉ nguyên trở về nước, chính phủ đã sắp xếp cho anh ấy giải quyết virus Sky Spider. Sau đó vì thu xếp nên anh ấy đã được chuyển đến liên minh?"
"Đúng vậy, thật quá nguy hiểm nếu để một người như cậu ta vào khu vực tư nhân. Nếu một ngày nào đó Lục lão đại nghĩ không thông, đem Internet toàn quốc làm cho đen làm sao bây giờ? Vì lẽ đó chính phủ mới đem cậu ta an bài ở cái nơi không lớn không nhỏ như chúng ta, liên minh không xem nhẹ cũng không trọng dụng. Còn lại không nói, lương khởi điểm một năm 3000 vạn (gần 100 tỷ vnd). . . . . ."
Mễ Nhiễm nghe đến sững sờ,
Cô đã nghe nói về cuộc chiến chống virus hai năm trước.
Có người nói 80% Internet chính phủ và 100% website trường đều trúng chiêu. Đối phương là tổ chức hacker chuyên nghiệp của Mỹ, đã đánh cắp mã virus trong cơ sở dữ liệu Chiến tranh thông tin của Mỹ, sau đó đưa lên mạng Trung Quốc, Trong một đêm, Hệ thống mạng công cộng quốc gia gần như tê liệt.
Vào thời điểm đó, các công ty bảo mật lớn đều làm ăn thua lỗ. Rốt cuộc, mật mã được chuyển từ quân đội Mỹ. Nó có các biến thể và khả năng ngụy trang cực kỳ phức tạp. Và chính phủ Mỹ từ chối hợp tác khiến mối quan hệ giữa hai nước trở nên căng thẳng.
Đúng lúc tình huống sắp nổ ra thì nghe tin đội "ZERO" đến đánh hạ .
Lúc đó, cô nghĩ: Lục Phỉ Nguyên tham gia cuộc chiến virus này với tư cách là một lập trình viên tư nhân, nhưng cô không ngờ rằng chính phủ đã "mời" đội zero của Lục Phỉ Nguyên tham gia cuộc chiến chống virus.
Không có gì ngạc nhiên khi mức lương của Lục Phỉ Nguyên là cao nhất trong toàn liên minh...
"..... Lương Liên minh hàng năm trả cho Lục lão đại là 800 vạn, lương của chính phủ trả là 1500 vạn một năm, cộng với việc lão đại giúp liên minh và chính phủ lập bức tường lửa, tiền lương là 1000 vạn, lương cứng của lão đại hiện tại hơn 10.000 vạn (hơn 332 tỷ vnd) rồi ... Cô nãi nãi, cô có biết có bao nhiêu tiền không? "
Thân Hạo mỉm cười nhìn Mễ Nhiễm với vẻ mặt hoang mang.
Mễ Nhiễm hít một hơi thật sâu, được rồi, cô quá coi thường bạn trai mình, cô nghĩ anh là một anh chàng đẹp trai mê chơi game thôi, còn ảo tưởng nuôi được Lục Bảo Bảo, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến vẻ ngoài vô hại của Lục Bảo Bảo lại là "Thủ lĩnh hacker."
Quả thực là: không thể nhìn mặt mà bắt hình dong a!
Có thể thấy, năm năm trước Mễ Nhiên thật không có mắt nhìn, tài năng quái dị như vậy thì ở trường cũng được, một khi đưa ra thị trường thì sẽ thành "Hồng Thủy Mãnh Thú", không nắm lương cao mới là lạ!
Có điều: "Anh nói nhiều như vậy, mà chưa nói cho tôi biết, Phỉ nguyên đã đi đâu?!"
"Cậu ta, đã trở về căn cứ rồi. Tôi nghĩ cậu ấy sắp triệu tập cấp dưới đến đào bới của cải của Tần chủ nhiệm liệu có sạch sẽ hay không."
—— Là để kiểm tra việc lưu thông tài chính của nhà họ Tần, điều này Mễ Nhiễm hiểu rõ.
"Vậy tại sao không gọi cho tôi?!"
Mễ Nhiễm không thể hiểu được.
Thẩm Hạo duỗi một ngón tay ra:
"Cô nãi nãi, nói cho cô biết một cái đạo lý, chỉ cần địa phương có Internet là có nguy cơ bị tấn công. Đặc biệt là ở trung tâm máy tính của Đại học Bắc Kinh, ngay cả WiFi điện thoại cũng có thể bị hack. Vì vậy việc đầu tiên Lục lão đại cần làm là đặt điện thoại ở chế độ máy bay ”.
". . . . . ."
Mễ Nhiễm không nói gì ngưng nghẹn.
****
Cùng lúc đó.
Trong phòng tán gẫu nào đó: đang khí thế ngất trời, tám đủ thứ trên trời dưới đất
Thủ lĩnh cũ đã lâu không gặp của liên minh hồng khách, "BOSS" lên mạng, ngay lập tức tập hợp tất cả cấp dưới có năng lực.
Jecon: 【 lão đại, lần này nóng lòng muốn triệu tập tất cả chúng tôi, chỉ để kiểm tra gia đình của ông già này thôi sao?! Ngay cả thông tin tài khoản ngân hàng của con gái ông ta ở Châu Âu và Úc cũng phải được kiểm tra ?!】
BOSS: 【 ít nói nhảm, bảo các cậu tra thì tra đi, không được phép bỏ sót một cái nào.】
Âu Văn: 【À, các cậu đừng nói, tôi đã nhìn thấy bức ảnh chụp con gái của ông già này. Gọi Tần Hương, cô ấy trông xinh đẹp ....Lão đại, nói thật đi, có phải là anh coi trọng con gái của ông ta rồi phải không ?】
【 tôi không phải coi trọng con gái của ông ta , là con gái ông ta cùng bạn gái của tôi đối nghịch. 】
【 Ối! Lão đại anh thoát ế rồi ư? ! Nào nào nào, gửi cái ảnh, để chúng ta nhìn bạn gái xinh đẹp của anh có quốc sắc thiên hương hay không đi ! 】
【 Cô ấy không phải mỹ nữ quốc sắc thiên hương, các cậu đừng bát quái , tiếp tục tra. 】
George:【 lão đại, không phải, tôi nói, bên ngoài có nhiều cô em gạt người lắm. Có khối người một năm đổi bảy, tám cái bạn trai. Như vậy, tôi có quyền hạn bên trong Cục Công An , anh đem số chứng minh nhân dân bạn gái anh gửi cho tôi, tôi giúp anh tra một chút ghi chép mướn phòng của cô ta, đừng để đến lúc đó bị cắm sừng, có được hay không? 】
BOSS đánh chữ: 【 không tra. 】
【 lão đại lòng của anh thật là lớn, bằng không tôi giúp ngươi tra một chút ghi chép chữa bệnh cũng được, nhìn thân thể cô ta có được hay không, dù sao cũng không phải vấn đề gì lớn! 】
BOSS do dự một chút,gửi qua.
Chỉ chốc lát sau.
George: 【 lão đại, có một tin tức tốt một tin tức xấu, anh trước hết muốn nghe cái nào? 】
【 chớ vòng vo, nhanh nói cho tôi biết. 】
【 tin tức tốt là, của bạn gái nhỏ không có ghi chép mướn phòng gì. Tin tức xấu là, cô nương này thân thể không quá khỏe mạnh. Một năm trước bị bốn lần viêm dạ dày, một lần khá là nghiêm trọng, bỏ ra hơn một vạn tiền trị liệu. Ngoài ra còn có chứng bệnh kén ăn nghiêm trọng cũng có ghi chép chứng hạ đường huyết . . . . . . 】
BOSS yên lặng hồi lâu, đánh chữ: 【 một chút nữa đem kết quả gửi cho tôi. 】
****
Bên này, Mễ Nhiễm ăn cơm, đợi chờ.
Trong khoảng thời gian này, có rất nhiều bạn bè gọi điện hỏi thăm tình hình của cô, Mễ Nhiễm cười, nói không sao, thật ra cô không sao, nhưng trong lòng cô tin tưởng Lục Phỉ Nguyên sẽ biến mọi chuyện thành không có chuyện gì.
Buổi chiều, A Đóa và Tiểu Âu đều đến thăm cô, thấy hai người lo lắng như vậy, Mễ Nhiễm mỉm cười: "Đừng lo lắng, Lục chủ nhiệm nhất định sẽ giúp mình giải oan."
"Cậu tin tưởng Lục chủ nhiệm đến vậy sao? Nếu anh ta muốn trả đũa cậu thì làm sao?" A Đóa sắp vội đến chết.
"Tất nhiên là mình tin anh ấy, bởi vì anh ấy là bạn trai của mình mà."
"Ha, mình biết hai người cách đây năm năm trước có một đoạn, nhưng đã là quá khứ. Con người là động vật sống cho hiện tại, nên phải bước ra khỏi bóng đen của quá khứ..."
Tiểu Âu bắt đầu tận tình khuyên nhủ cô, Dưới cái nhìn của cô ấy, Mễ Nhiên là một kẻ ngốc, gặp đúng người sai thời điểm, sau đó, vì muốn đoạt Lục chủ nhiệm về mà tự chuốc lấy cực khổ, để giảm béo mà bị 4 lần viêm dạ dày.
Mễ Nhiễm cố gắng giải thích: "Tiểu Âu, chúng tôi đã tái hợp ..."
"Xong rồi xong rồi, Tiểu Mễ, mình tưởng cậu đã thoát khỏi nỗi đau bị thất tình, nhưng đã năm năm rồi, sao cậu vẫn chưa buông tha cho Lục Phỉ Nguyên?"
Ngay cả A Đóa cũng không tin điều này.
"Chúng tôi thực sự đã trở lại với nhau ..." Mễ Nhiễm 囧.
Lúc này, có một cuộc điện thoại đến, cô lập tức hưng phấn, "Alo?! Phỉ Nguyên."
Đầu bên kia điện thoại chính là Lục Phỉ nguyên đang tức giận , "Không ăn cơm?"
"Ăn rồi."
"Ăn bao nhiêu?"
"Ạch. . . . . . Nửa bát cơm, một cái đùi gà."
"Không đủ, tôi để thân hạo giúp em đi mua chút, em muốn ăn cái gì?"
"Chờ chút, hỏi một câu." Mễ Nhiễm quay đầu lại lờ mờ nhìn hai người: "Bạn trai mời mình ăn cơm, các cậu muốn ăn cái gì?"
Cúp điện thoại, A Đóa bắt đầu lăng loạn trong gió, "Fuck! Hai người thật sự hợp lại a a a a a a!" Tiểu Âu cũng là không dám tin tưởng, "Nói cho mình biết hết đi, cậu làm như thế nào? ! Hai người phát triển đến bước nào rồi hả ? !"
Mễ Nhiễm càng quýnh (囧) :". . . . . . Anh ấy theo đuổi mình trước . . . . . ."
"Không thể không thể, không phải cậu theo đuổi anh ta một năm cũng không thành? ! Làm sao hiện tại lại được? !" A Đóa lôi cánh tay của cô đung đưa đến đung đưa đi , "Nói! Cậu cho Lục chủ nhiệm uống thuốc mê gì? !"
Mễ Nhiễm vô tội cực kỳ:"Mình cũng rất tò mò a, thời điểm mình theo đuổi anh ấy, anh ấy đối với mình rất hờ hững , thế nhưng lúc mình không muốn theo đuổi anh ấy nữa, cũng đã ba tháng không liên hệ ảnh, anh ấy lại quay qua theo đuổi mình. . . . . . Đây là cái gì? Chứng M* sao?"
*Masochism có nghĩa là khổ dâm. Những người thích Masochism thường muốn mình phải chịu những hình phạt đau đớn thì mới có thể lên đỉnh được.
Ba cô gái đều cảm thấy run.
Không chừng Mễ Nhiễm nói rất đúng, anh ta có thể bị mắc chứng m.
****
Đều nói oan có đầu nợ có chủ.
Lúc chạng vạng, Lục Phỉ nguyên chủ động tìm Tần Hương.
Tần Hương cũng đã sớm ngờ tới anh sẽ đến, sáng sớm bị Mễ Nhiễm làm tức giận, hiện tại nhìn thấy Lục Phỉ nguyên vì người tiền nhiệm mà đến, càng tin tưởng tin đồn hai người "Hợp lại"
Một ngọn lửa ghen tuông bùng cháy trong tim cô ta.
Cô ta muốn Lục Phỉ Nguyên đối mặt với thảm họa, khiến anh đau khổ, và làm anh xấu hổ!
" Lục chủ nhiệm, tôi sẽ không để Mễ Nhiên đi, chỉ chờ xem cô ta vào tù!"
Lục Phỉ Nguyên lắc đầu, ánh mắt thâm thúy, "Ngươi thật sự là điên rồi."
Bị chiều hư đến điên rồi!
"Tôi điên rồi? anh không nghĩ tới, nếu như lúc trước đồng ý với tôi, thì sao có tình huống như hiện tại được?!" Giọng điệu của Tần Hương mang theo một tia vui vẻ hung ác khi trả thù: "Là vì anh làm lơ tôi, bỏ qua tôi, cự tuyệt tôi, tôi đã bao dung cho anh rất nhiều, Lục Phỉ Nguyên, sao anh có thể đối xử với tôi như thế ?! "
Lục Phỉ Nguyên không trả lời, nhưng ánh mắt còn lạnh hơn sương đêm.
—— Anh có một nguyên tắc, không được nói quá nhiều với những kẻ điên vô lý.
Tần Hương lúc này mới từ từ bình tĩnh lại, cô ta đột nhiên nói: "Nếu không đồng ý với tôi. tôi chỉ sợ tôi sẽ giết chết Mễ Nhiên ở ngục giam"
Lục Phỉ Nguyên quả nhiên biến sắc, nhưng anh vẫn rất bình tĩnh nói: "Ngươi có thể giết Mễ Nhiên, nhưng tôi sẽ không bao giờ để cho hai cha con ngươi làm điều đó."
"Hừ, chỉ với anh?! Anh là cái thá gì? Chỉ là một tiểu tử nhà quê nghèo." Làm sao có thể chống lại Tần gia bọn họ chứ!
"Có thể cô chưa đọc kỹ thông tin của tôi", Lục Phỉ Nguyên nói nhẹ: "Tôi học ở Mỹ, sau khi trở về nước, tôi chịu trách nhiệm phát triển công nghệ chống hack của chính phủ. Nhưng trên thực tế, bản thân tôi là một hacker chuyên nghiệp."
Vừa nói, anh vừa lấy ra một tờ giấy có viết tên một số ngân hàng--
"Cô có ba tài khoản ở Úc, và cha của cô có bảy tài khoản, mỗi tài khoản thuộc bảy ngân hàng ở Melbourne."
Sắc mặt Tần Hương đột nhiên thay đổi.
Đây là một bí mật không thể nói ra của nhà họ Tần!
Tuy nhiên, trong đôi mắt đen đầy sao của anh không hề có chút thương xót, khóe môi hơi cong lại càng thêm vẻ ngưng trọng: "Nếu tôi muốn, tôi có thể lấy mọi hóa đơn tiêu dùng của Tần gia các người trong hơn mười năm, khi thời cơ đến thì: Tài khoản đang điều hành không sạch của Tần chủ nhiệm . "
"Anh. . . . . ."
Tần Hương không thể tưởng tượng được nên lùi bước.
Không ngờ Lục Phỉ Nguyên lại tìm ra tài chính của cha mình, đây là bí mật mà Tần gia không thể tiết lộ ...
Cô đã quá ngu ngốc và quên kiểm tra thân phận khác của Lục Phỉ Nguyên.
Làm thế nào để một thanh niên nông thôn có thể kiếm được mức lương hàng năm hàng chục triệu đô la, thực sự là "bình thường"?
Cô ta không biết gì về tin tặc. Nhưng hai năm trước, Lục Phỉ Nguyên đã dẫn đầu nhóm tiêu diệt virus "Sky Spider". Đây là một công lao cho mọi người xem.
Cô nghĩ là do đội của anh ta mạnh, nhưng cô không ngờ tới bản thân Lục Phỉ Nguyên lại là một hacker cao cấp có thể xâm nhập vào hệ thống ngân hàng ở nước ngoài!
Trong thời đại công nghệ internet tiên tiến này, thông tin bí mật đối với trước mặt tin tặc, giống như không mãnh che thân .
Lục Phỉ Nguyên nói nếu lấy được thì lấy được.
Tần Hương bắt đầu có chút hoảng sợ, lúc trước cô muốn vu oan Lục Phỉ nguyên, nhưng bị anh ta tẩy sạch mà không biết, lúc đó còn nghi ngờ Lục Phỉ nguyên không đơn giản, nhưng cô vẫn dựa vào phụ thân lại vu oan Mễ Nhiên, không nghĩ tới anh không chỉ không đơn giản, mà còn là một hố lửa lớn!
Bây giờ, cô vô tình làm liên lụy đến gia đình mà nhảy xuống hố lửa này!
Cô ta giật giật khóe miệng, nhưng vẫn dũng cảm nói: "Đừng có mà đắc ý! Tôi sẽ tống Mễ Nhiên vào ngục trước......"
"Tốt lắm, tôi nhất định sẽ tống hai cha con ngươi vào tù."
—— Nếu Mễ Nhiễm không nói cho anh biết, anh sẽ cúi đầu ăn một lần thiệt lớn, có vào tù cũng không biết ai là kẻ chủ mưu, nhưng hiện tại đã biết kẻ chủ mưu, anh sẽ không bao giờ buông tha cho nhà họ Tần.
“... anh, anh muốn cái gì?!” Tần Hương rốt cục hoảng sợ.
Lục Phỉ Nguyên đứng dậy, đi vòng qua phía sau cô ta, "Nói với Cục Thanh tra kỷ luật là đã vu cáo hãm hại Mễ Nhiên."
"Anh đừng hòng..."
"Tôi không ra tay với phụ nữ, nhưng Tần Hương, kiểm tra cô cũng là việc rất dễ dàng."
Vài lời, cảnh báo lạnh lùng.
Tần Hương lập tức mất hết sức lực, ngã ngồi xuống, khuôn mặt thanh tú ảm đạm.
***
Vào buổi tối, Mễ Nhiễm cuối cùng cũng nhìn thấy Lục Phỉ Nguyên.
Lúc bảy giờ, Tần Hương gọi điện cho Cục Kiểm tra Kỷ luật, nói rằng đơn tố cáo đã bị hủy, cô ấy làm sai, v.v., những người trong Cục Kiểm tra Kỷ luật cũng lộ vẻ xấu hổ.
"Ta cứ thấy lạ, ngày hôm qua, thời điểm Lục chủ nhiệm tới đặc biệt nói, Mễ tiểu thư là bạn gái của anh ấy. Gía trị của Lục chủ nhiệm như thế này, làm sao bạn gái của anh cần gì phải đi tham ô 100 vạn. . . . . ."
"Cũng đúng, một món quà Lục chủ nhiệm cho cô có khi hơn 100 vạn chứ đùa!"
"Mễ tiểu thư thật là có phúc khí. . . . . ."
Tư thế ngồi của Mễ Nhiễm đã được chỉnh sửa một chút, đúng vậy, cô rất có phúc.
Đến tám giờ, Lục Phỉ Nguyên vội vàng chạy đến, chỉ chào hỏi mấy câu rồi đón cô đi, khi đi ngang qua đại sảnh, rất nhiều người nhìn, rồi lại xì xào bàn tán. Tất cả đều đang thảo luận họ sẽ quay lại với nhau khi nào ......
Mễ Nhiễm cũng có chút ngượng ngùng, "Này, chúng ta nên tránh nghi ngờ một chút không?"
"Tránh nghi ngờ gì, họ sẽ sớm biết rằng em là bạn gái của tôi."
Người đàn ông hạ mi, hôn lên gò má trắng nõn của cô.
“Hôm nay anh đến trường cũ sao?” Mễ Nhiễm tò mò hỏi.
"Thần Hạo nói cho em?"
"Ừ, em không chịu ăn, cho nên anh ta kể đủ thứ."
Sắc mặt Lục Phỉ Nguyên chợt trầm xuống, nghĩ đến "chán ăn" và "viêm dạ dày ruột", anh cảm thấy khó chịu, hai tay siết chặt, "Sao em không ăn?"
"... Bởi vì em lo lắng cho anh."
"Tôi có gì mà phải lo lắng? Nhưng em, gầy như một nắm xương khô vậy, nên ăn cho nhiều thịt hơn."
"Muốn em nhiều thịt cũng dễ lắm," Mễ Nhiễm nhân cơ hội trêu chọc, "Cho em ăn anh đi."
"........"
Lục Phỉ Nguyên nghẹn không biết nói gì.
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận