TÌM NHANH
KẾT HÔN TUY ĐÁNG XẤU HỔ NHƯNG HỮU DỤNG
View: 939
Chương trước Chương tiếp theo
CHƯƠNG 43: VU CÁO HÃM HẠI
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna

CHƯƠNG 43: VU CÁO HÃM HẠI

 

Trong truyện gốc, Tần Hương trả thù Lục Phỉ nguyên, vu oan giá họa anh tham ô 500 vạn. Đoạn nội dung trong truyện này, mét nhiễm đã biết thông qua quý Như Hinh rồi. Cho nên cô đem tin tức này thông báo cho Lục Phỉ nguyên, để anh sớm làm tốt công tác phòng bị .

Đúng lúc Lục Phỉ nguyên đem 500 vạn này xoay chuyển ra ngoài, vừa kịp chuẩn bị tốt các tư liệu chứng minh trong sạch, chuyển giao cho bộ phận pháp chế.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vốn cho rằng là bọn họ đều đã vượt qua cửa ải này.

Nhưng không ai nghĩ đến, Tần Hương chuẩn bị hai con đường, lại còn hãm hại thêm "Mễ Nhiên"!

Mễ Nhiễm cúp điện thoại, hai người hai mặt nhìn nhau.

Lục Phỉ Nguyên đã chứng minh trong sạch, nhưng còn cô không có chuẩn bị tư liệu gì.

Hơn nữa, so với Lục Phỉ Nguyên trong sạch, hồ sơ công việc của Mễ Nhiên tại tổng bộ đều có chỗ bẩn, cô ấy vẫn là nhân vật trong danh sách đen, e rằng càng tiện cho Tần Hương giá họa.

“Về nhà tôi trước đi.” Lục Phỉ Nguyên đột nhiên mất hứng thú làm tiếp, anh cầm áo khoác lên người cô, “Đêm nay, em sẽ ngủ chỗ tôi.”

Mễ Nhiễm thấy anh đeo cà vạt nên hỏi: "Anh muốn đi tổng bộ giúp em làm sáng tỏ sao?"

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Ừ."

Anh ở tổng bộ vẫn là người có tiếng nói, nên anh sẽ không để cô gặp rắc rối— "Tôi có chút quan hệ với ban kiểm tra kỷ luật và bộ phận pháp luật. Trước tiên tôi để họ xem xét điều tra. Tần Hương vu oan giá họa chắc sẽ để lại sơ sót gì đó ."

"Vậy cũng tốt."

Mễ Nhiễm biết đây không phải lúc gây hấn, chỉ là rất mất hứng mà thôi, hiếm thấy bầu không khí tốt như vậy.

Khi đến Lục gia, Lục Phỉ Nguyên đã nhanh chóng chuẩn bị một phòng cho cô - nó ở cạnh phòng ngủ của anh, bên trong là một chiếc giường đơn rất lớn, trên bàn ở đầu giường có rất nhiều lọ hoa, đó là những chiếc lọ nhựa cổ điển kiểu châu Âu làm bằng gốm Nhật. Nó được trang trí bằng Hoa Hồ Điệp, hoa lưu ly, còn có Phong Tín Tử*. Vị thơm rất nồng, có loại ngào ngạt làm say lòng người .

*Hyacinthus orientalis (风信子): là một loài thực vật có hoa trong họ Măng tây, có tên khác là dạ lan (đừng nhầm với dạ lan hương nha). Củ Dạ Lan có độc tố Alkaloid gây vọp bẻ, đầy bụng, buồn nôn, tiêu chảy nếu ăn phải.

Mễ Nhiễm đều không nở đụng vào.

Lục Phỉ Nguyên đun một chậu nước nóng, bưng tới, " Chìa khóa tôi đặ ở đại sảnh. Đêm nay em ngủ ở chỗ này, sáng mai tôi sẽ trở lại đi cùng em."

“Ừ.” Mễ Nhiễm nhìn quanh và hỏi, “Có chăn không?”

Lục Phỉ Nguyên liền nhớ tới phòng mới trang bị không có chăn bông, vì vậy anh tự mình đưa một cái chăn bông sang, "Em trước tiên dùng cái này, ngày mai tôi sẽ mua cho em cái chăn mới."

"Đồng ý. . . . . ."

Mễ Nhiễm nằm xuống, đó là một tấm nệm Simmons êm ái.

Trên tấm chăn bông dày màu xám trắng ca rô, vẫn lưu lại nhiệt độ của người đàn ông ấy.

Lục Phỉ Nguyên vén chăn bông cho cô, vừa định rời đi, anh mới vừa đi hai bước, khuỷu tay đã bị người bắt lấy. Xoay người, Mễ Nhiễm đối diện với đôi mắt của anh, con ngươi màu hổ phách tuyệt đẹp của nam nhân. Như muốn bắt được trái tim cô, cổ họng cô nóng ran và khẽ mở miệng:

"...... Bằng không, chuyện này ngày mai hãy nói, đêm nay anh đừng đi tổng bộ, cùng nhau ngủ đi?"

“Đêm nay?” Lục Phỉ Nguyên dở khóc dở cười, bạn gái nhỏ của anh khát khao cỡ nào? Vì vậy, anh nói: “Đêm nay chúng ta ngủ, ngày mai em còn có thể rời giường sao?

Hầu hết phụ nữ đều có chừng mực khi họ nghe điều này.

Ngay cả khi không biết chừng mực, cũng nên hiểu về cậu bé của người đàn ông chứ.

Nhưng Mễ Nhiễm không yên lòng, biết rằng cuối cùng Lục Phỉ Nguyên cũng sẵn sàng ăn thịt cô, đáng tiếc (hận) bị Tần Hương hỗn đản kia xông ra giữa chừng.

Vì vậy háo hức nhìn anh: "Nhưng đêm nay chúng ta cũng sẽ không ngủ, nếu ngày mai em vào tù, ngồi ở đó bốn đến năm năm, anh chẳng phải là thiệt thòi lớn rồi sao?"

Lục Phỉ Nguyên trừng mắt nhìn cô: "Em không được phép nói những lời xui xẻo như vậy."

“Không phải xui xẻo, anh cứ ở với em đêm nay đi, được không?” Mễ Nhiễm bắt đầu làm nũng, đùa giỡn, hôm nay Lục bảo bảo bị người ta đưa tới cửa, không có lý do gì mà cô không ăn? Mặc kệ Tần Hương là yêu quái, cho dù ngày mai là tận thế, điều quan trọng nhất trong lòng cô là ăn miếng thịt béo Lục bảo bảo!

Nhưng --

"Đêm nay thật sự không được, " Lục Phỉ nguyên ngồi xổm người xuống, một tay vuốt lên trán của cô. Nhưng lại nói một câu: "Nhiên nhiên, nghe lời, chờ sau khi chuyện này kết thúc, Tôi sẽ dành một tuần đi du lịch với em. "

"Không, không muốn, đêm nay trăng tốt. . . . ."

Lục Phỉ Nguyên nghẹn ngào không nói nên lời, anh đang nghĩ đến chuyện của Tần Hương, thật sự không có hứng thú với việc ngủ với cô, đành phải nói: “Tôi không có để BCS* ở nhà nên không tiện làm chuyện.” Anh không có kinh nghiệm đưa con gái về nhà qua đêm.

*(cái 'Bao' này chắc mọi người biết nó là cái gì mà phải không? mình hơi ngại khi ghi rõ ra lắm, ahihi, ngại lắm)

"Anh cẩn thận một chút thì sẽ không bị gì bất ngờ ..." Mễ Nhiễm vẫn đang cố gắng hết sức.

“Nhưng tôi không có kinh nghiệm.” Lục Phỉ Nguyên đỏ mặt, nhưng cũng không dám chắc mình có thể cầm được, “Nếu như em bất ngờ mang thai, sẽ rất phiền phức.”

Mễ Nhiễm hiểu ngay, hóa ra anh vẫn là một xử nam nha.

Đó là lý do tại sao anh vừa bình tĩnh vừa ngượng ngùng, phải không?

Muốn cười mà phải kìm lại nên ho khan, kéo dài giọng điệu: "Nếu em có thai thì sinh ra thôi . Đứa con của anh và em thì nhất định sẽ rất đẹp".

"Nói cái gì ngốc vậy?!"

Lục Phỉ Nguyên cảm thấy trong lòng ngọt ngào, suýt nữa không nhịn được ở lại, chỉ là dù sao anh vẫn là một người đàn ông tỉnh táo, không thể để bạn gái mang thai khi chưa kết hôn (để không lặp lại lỗi lầm của cha mẹ, sinh con khi chưa kết hôn). "Mễ Nhiên, tôi đếm đến ba, em nhất định phải thả tôi đi."

Giọng điệu không được xía vào.

"Một. . . . . ."

Mễ Nhiễm kéo tay áo, nhưng Lục Phỉ Nguyên lôi kéo càng chặt hơn.

Cô ủy khuất vô cùng: "Lục Phỉ Nguyên, đêm nay anh cởi quần áo cho em xem, anh trêu chọc em còn không chịu trách nhiệm! Hừ!"

Nhưng lại nghe thấy giọng nói lạnh lùng của anh nói tiếp: "Hai..."

Mễ Nhiễm vẫn không chịu từ bỏ, đôi mắt sáng lên trong bóng tối: "Chuyện của ngày hôm nay coi như xong, chúng ta cùng nhau ngủ đi, được không?"

"Ba. . . . . ."

 Mặt Lục Phỉ Nguyên không đổi sắc.

Nhìn anh mềm không được cứng không xong, cưỡng cầu nữa cũng là vô vị . Mễ Nhiễm không thể làm gì khác hơn là phẫn nộ buông tay ra: ". . . . . . Vậy cũng tốt, chờ mọi chuyện xử lý xong, sau đó anh phải làm tròn lời hứa . . . . . ."

***

Tối hôm đó, Mễ Nhiễm triệt để mất ngủ.

Không phải giường không đủ êm, không phải đèn không đủ tối, chỉ là do chăn bông trên người.

Cô cuộn mình ôm chăn bông, mũi để sát vào hít lại hít, chăn bông có một loại mới mẻ, giống như sau khi giặt bằng nước giặt, chính là mùi của Lục Phỉ Nguyên.

Thử nghĩ xem, nguyên ngày hôm nay cô có thể ngủ với Lục Bảo Bảo, nhưng được nữa đường thì cô lại bị Tần Hương kia, phá hỏng buổi hẹn hò của cô với Lục Phỉ Nguyên ... Quá không cam lòng rồi !

Bất giác nó hụt hẫng đến rạng sáng.

Vào sáng sớm, Cathy đã gọi điện và thông báo về cuộc hẹn hò đêm qua.

Đồ ăn và rượu trên thuyền đều ngon, môi trường tốt nên bầu không khí cũng rất tuyệt vời, bên ngoài là hồ nước phản chiếu ngàn ánh đèn, bên trong là bộ bàn ghế chạm khắc cổ, Mễ Nhiễm còn đặc biệt yêu cầu Lôi Gia Tuấn mang máy ảnh đến, vì vậy hai người vừa chụp ảnh vừa tham quan phong cảnh hồ, đến hai giờ đêm mới về.

Cathy hài lòng không thể tả với sự sắp xếp của cô.

"Lôi Gia Tuấn cho tôi xem những bức ảnh anh ấy chụp. Thành thật mà nói, có chút  cảm giác diễn trước ống kính năm đó."

"Anh ấy nói tôi rất đẹp, nhưng tuổi tôi không còn quá trẻ nữa, nhưng anh ấy lại nói mắt tôi sẽ không già..."

Trong lúc nói chuyện, Cathy trở nên lo lắng: "Mễ Nhiên, anh ấy muốn rủ tôi đi chơi một mình, đưa tôi ta nước ngoài chịp một album phong cảnh làm quà sinh nhật, tôi có nên đồng ý không?"

"Đáp ứng đi, anh ấy sẽ chụp ảnh cho chị làm quà sinh nhật, không phải chụp quảng cáo. Chỉ có vậy thôi Lôi tiên sinh sẽ phát huy hết khả năng chuyên môn của mình!"

"Vậy thì cô có thể đi cùng tôi chứ."

Mễ Nhiễm có chút ngượng ngùng: "Ta không có vấn đề, chỉ là......"

"Chỉ cái gì?"

"Tôi đang gặp rắc rối, có lẽ tôi không thể sắp xếp cuộc hẹn sau."

Mễ Nhiễm kể lại tình huống đêm qua, cuối cùng nói: "Bạn trai tôi là kỹ sư ở tổng bộ, anh ấy đã về làm rõ cho tôi rồi. Tuy nhiên, theo thông lệ, cuộc điều tra này sẽ kéo dài ít nhất một tháng. Có thể là khế ước hôn nhân của chị phải do các nghiệp vụ viên khác tiếp quản, Cathy tiểu thư. "

"Không sao, tôi không vội, có thể chờ cô trở về."

Cathy xác định Mễ Nhiễm là người mai mối cho mình nên không muốn người khác thế chỗ, chị còn quan tâm hỏi han xem có cần giúp đỡ không, chị có thể tìm một số luật sư nổi tiếng ở Bắc Kinh để giúp đỡ cô ấy trong vụ kiện.

Mễ Nhiễm mỉm cười, đây không phải là vấn đề có phải ra tòa hay không, mà chính là kẻ địch gài bẫy hãm hại!

"Cathy, chị tiếp tục đi chơi với Lôi tiên sinh, tôi sẽ không sao."

Sau khi cúp điện thoại, cô lại gọi vào số của Lục Phỉ Nguyên, nhưng di động của Lục Phỉ Nguyên lại tắt máy, thấy đã muộn, suy nghĩ thêm sao Lục Phỉ Nguyên vẫn chưa về, Mễ Nhiễm đột nhiên có dự cảm không lành.

Sau đó gọi cho A Đóa, A Đóa nói cho cô biết: "Lục chủ nhiệm tối hôm qua là đi tới tổng bộ, cậu hỏi cái này để làm gì? Cái gì? anh ấy có bị cuốn vào vụ án của cậu hay không? Vậy khẳng định không có a. . . . . ."

Kỳ quái.

Lục Phỉ nguyên làm sao còn không trả lời điện thoại?

Mễ Nhiễm lập tức xuống giường, mặc quần áo xong, gọi taxi --

Việc ngồi đây chờ tin không phải phong cách của cô, gặp phải đối thủ, chủ động xuất kích mới phải là cách cô làm.

****

Tơ Hồng liên minh, tổng bộ.

Bộ phận kiểm tra kỷ luật mới thụ lý.

Khi báo cáo của Tần Hương tố giác vạch trần tối hôm qua, các lãnh đạo vẫn chưa đi làm, sáng sớm nay, khi các thanh tra kỷ luật đến, Tần Hương nhắc lại: Mễ Nhiên đã đánh cắp thông tin của 100.000 khách hàng và bán nó với giá cao. Một công ty hôn nhân bên ngoài.

Tần Hương có lý lẽ và chứng cứ, lại có thêm sự ủng hộ của cha cô là Tần chủ nhiệm, cục kiểm tra kỷ luật chắc chắn không dám lơ ​​là lão gia tử họ Tần.

Nhưng ngay cả Tần Hương cũng không ngờ, ngay sau đó, Mễ Nhiễm đã đến tổng bộ "Đầu án tự thú" rồi.

Hai bên gặp nhau ở bộ phận kiểm tra kỷ luật.

Mễ Nhiễm nhìn thấy, sau lưng Tần Hương là hai cô em gái.

Dường như Tần Hương không đủ tự tin, liền đem người khác hỗ trợ.

"U, đây không phải là con gái lớn của Tần chủ nhiệm sao? Sao vậy, sáng sớm đã đến tổng bộ, định ra lệnh à?" Mễ Nhiễm châm chọc nói.

---- Hôm nay cô ta dám đến tổng bộ, không dự định sợ Tần Hương .

Tần Hương xứng là nữ nhân nhìn ra thiên hạ, cô ta chỉ cười nhạo một tiếng nói: "Mễ Nhiên, cô tới vừa lúc, cảnh sát tỉnh sắp bắt cô đem đi quy án."

“Bắt tôi và đưa tôi quy án là có ý gì?” Mễ Nhiễm tiến lên một bước, giễu cợt: “Không phải vì cô vừa tỏ tình với Lục chủ nhiệm nhưng thất bại? nên trở thành oán phụ, trả thù Lục chủ nhiệm là không được. nên trả thù tôi sao ?! "

Tần Hương lập tức đỏ mặt, "Chuyện này không liên quan gì đến Lục chủ nhiệm, là do chính cô làm loạn!"

Mễ Nhiễm nhàn nhạt nói: "Sao lại không liên quan đến Lục chủ nhiệm? Nếu không có cô, tôi không thể cùng Lục chủ nhiệm quay lại được."

Chắc chắn rồi, chủ đề tình cảm của Lục Phỉ Nguyên chính là vảy ngược của Tần Tương, cô ta lạnh lùng hỏi: "cô có ý gì?!"

"Không có ý gì, chuyện cô theo đuổi Lục chủ nhiệm thất bại, toàn bộ liên minh đều biết. Vì lẽ đó tối ngày hôm qua, tôi vừa nghe nói là cô tố cáo tôi, liền biết chuyện gì đang xảy ra. Sau đó tôi đã gọi điện thoại cho Lục chủ nhiệm, nói, lần này tôi bị cô hãm hại, người yêu anh là Tần Hương kia ghi hận đến trên người tôi, anh cần phải đối với tôi phụ trách. . . . . ."

"Cô nói bậy!" Tần Hương bị người nói đến chỗ đau, nhất thời tức giận trong lòng, đến chết không thừa nhận: "Tôi lúc nào theo đuổi quá Lục chủ nhiệm rồi hả ? !"

Mễ Nhiễm Oán giận đi tới:"Tần Hương, cô xoay người nhìn hai cô em gái phía sau cô đi, các cô ấy đều đang che miệng cười cô đó. Chuyện cô theo đuổi Lục chủ nhiệm thất bại, nhiều người như vậy đều biết, cũng là do cô ngớ ngẩn cho rằng người khác không biết."

Hai cô em xem náo nhiệt lập tức nhịn không được cười, Tần Hương thật sự hỏi bọn họ có biết chuyện không, hai cô gái hai mặt nhìn nhau không lắc đầu phủ nhận, Tần Hương mặt mày tái mét - cô ta còn tưởng rằng chuyện mình đã tỏ tình thất bại. Đó là bí mật, không ngờ tổng bộ biết hết!

“ Mễ Nhiên, cô cứ chờ xem!” Tần Hương lập tức buông ra những lời tàn nhẫn.

"Được rồi, chờ thì chờ!"

Mễ Nhiễm cũng có chút tức giận, nói đêm xuân đáng giá lắm, thế nhưng tối hôm qua mất đi một vạn lượng vàng!

Vì vậy tiếp tục phát huy uy lực của miệng lưỡi độc, làm nữ phụ kia tức chết!

"À mà, Lục chủ nhiệm nói hôm khác mời tôi đi ăn tối để bù đắp tổn thất tinh thần cho tôi. Xem ra, anh ấy sẽ có trách nhiệm với tôi đến cùng, còn mời tôi đi ăn tối. Đây không phải là dịp chúng tôi hòa giải sao? Khi chúng tôi kết hôn, cô có muốn đến uống rượu cưới không ?! "

" đê tiện!"

Tần Hương đã bị chọc giận bất tỉnh. Cô tuyệt đối không ngờ rằng, một Mễ Nhiên bước đi ở tổng bộ đều cúi đầu cư nhiên lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy!

Cô ta oán hận mắng:"Chờ ngươi ngồi tù, ta xem ngươi còn đắc ý được nữa? !"

"Ngồi tù?"

Mễ Nhiễm cười gằn, nhìn thấy thời điểm là ai ngồi tù!

**

Sau khi rời khỏi hành lang, Mễ Nhiễm bước vào bộ phận kiểm tra kỷ luật, những nhân viên phạm sai lầm trong quá khứ đến đây đều bị người của ủy ban kiểm tra kỷ luật tra tấn, nhưng hôm nay, không ngờ hai điều tra viên lại đối xử với cô một cách tôn trọng. Không hề đề cập đến việc đưa cô đến Cơ quan Công an.

Khi đặt câu hỏi, đều rất thận trọng “Mễ tiểu thư , cô nghĩ thế nào”, vì sợ xúc phạm cô.

Mễ Nhiễm không thẹn với lương tâm, liền đáp từng cái.

"Tôi chưa bao giờ mua và bán thông tin cá nhân của khách hàng vào năm ngoái!"

"100 vạn đó không phải là tiền của tôi. Trên thực tế, tôi thậm chí không biết rằng số tiền này tồn tại."

"Ai đó đang muốn vu oan giá họa cho tôi. Nguyên nhân có lẽ là vì bạn trai cũ của tôi quá bắt mắt ..."

Ba nhân viên ghi lại tất cả những lời cô nói.

Khi cuộc thẩm vấn kết thúc, Thần Hào bạn thân của Lục Phỉ Nguyên bước vào. Vừa rồi anh ta đã nghe trộm ở phía sau cuộc thẩm vấn, chỉ thấy thái độ của Mễ Nhiễm đúng mực, cũng không hống hách, anh cũng rất ngưỡng mộ sự điềm tĩnh của cô. Đặc biệt là khi cô nói "bạn trai cũ" Khi quá bắt mắt, khiến anh không thể không cười.

Thật ra, Mễ Nhiễm đã nghe thấy tiếng cười của anh từ lâu và hỏi: "Thần Hạo, Lục chủ nhiệm đâu? Sao anh ấy không đi cùng anh?"

"Nhỏ giọng một chút, Lục lão đại để tôi qua, cậu ấy bây giờ đang ở bên ngoài muốn cứu cô, để cô kiên nhẫn chờ cậu ấy..."

Đêm qua có quá nhiều chuyện xảy ra.

Lục Phỉ nguyên vừa đến công ty, liền đi ban kiểm tra kỷ luật cùng bộ phận pháp lý chào hỏi, anh đồng ý lấy chức vị của chính mình để đảm bảo cho Mễ Nhiễm, chứng minh 100 vạn này cũng không phải của cô.

Thế nhưng bộ phận pháp lý bác bỏ bão lãnh của anh ấy, với lý do là: "Tần chủ nhiệm cũng tham gia điều tra chuyện này, họ nói Mễ tiểu thư đây là thuộc về hành vi phạm tội , yêu cầu cơ quan công an tham gia. . . . . ."

Chết tiệt!

Tần Hương này rõ ràng muốn ép buộc anh ấy!

Chỉ cần Cơ quan Công an tạm giữ Mễ Nhiễm, sẽ giữ lại không để cô trắng án.

Sau này, Mễ Nhiễm không chỉ phải đối mặt với sự giam giữ mà còn bị mất việc và trở thành một nhân vật trong danh sách đen của xã hội.

Lục Phỉ Nguyên đập một đấm xuống bàn - lần trước gặp Tần chủ nhiệm, anh đã từ chối làm con rể nhà họ Tần, Tần Hương liên tục nói “Sẽ làm mình hối hận!” - Đây có phải là sự trả thù của nhà họ Tần. ?! Nhưng anh thà bị hãm hại còn hơn làm tổn thương Mễ Nhiễm ngây thơ.

"Lão đại, cậu cũng đừng sốt ruột, cái cô Tần Hương kia cùng cha ả đều là mạnh miệng, khẳng định có nhược điểm gì . . . . . ."

Chính những lời của Thân hạo đã nhắc nhở anh--

"Thần Hạo, tôi đi tìm người xử lý nhà họ Tần. Cậu trước tiên giúp tôi ổn định người trong Cục kiểm tra kỷ luật đừng phái người Cục công an đến..."

Nói xong, Lục Phỉ Nguyên đem áo khoác mặc vào, rời khỏi tổng bộ.

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (5 Bình Luận)