TÌM NHANH
XUÂN TUYẾT DỤC NHIÊN
View: 32
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 14
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja

Tiêu Nhiên dừng bước.

 

"Ngươi đang... uy hiếp ta đấy à?"

 

Gương mặt tuấn tú của hắn chìm vào trong bóng hoa, có vẻ hơi âm u.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

"Sao ta dám chứ, chỉ là nói rõ quy tắc mà thôi."

 

Bóng dáng cao lớn ép sát, Thẩm Lệ vẫn giữ giọng điệu bình thản như núi Thái Sơn sụp trước mắt cũng không đổi sắc: "Nhận xét bài vở của học trò là trách nhiệm của người làm thầy. Ta cũng không ngại thường xuyên hàn huyên chuyện cũ với trưởng công chúa điện hạ đâu."

 

"Được, được lắm."

 

Tiêu Nhiên hít sâu một hơi, nói liền hai chữ "được".

 

Nếu sát ý có thể giết người, e là Thẩm Lệ lúc này đã băm vằm ra thành ngàn mảnh. Hắn khoanh tay nhìn chằm chằm thiếu nữ áo xanh trước mặt hồi lâu, sắc mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng cũng quay đầu đi về phía Minh Lễ đường.

 

Khóe môi Thẩm Lệ khẽ nhếch lên.

 

Đánh rắn phải đánh giập đầu, nắm thóp người phải nắm trúng điểm yếu. Nàng là một nữ sư rất có kinh nghiệm đấy.

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thẩm Lệ đang nghĩ ngợi, Tiêu Nhiên đi phía trước bỗng dừng bước, quay người sải bước trở lại, đứng trước mặt nàng.

 

Thẩm Lệ không kịp đề phòng suýt đâm sầm vào hắn, vừa ngước mắt lên đã thấy thiếu niên cúi người ép sát, nghiến răng nghiến lợi nói: "Sau này ở học cung cứ giả vờ như không quen biết đi. Cấm ngươi nói cho người khác biết quan hệ giữa ta và ngươi!"

 

Thẩm Lệ hơi nghiêng đầu, trong mắt phản chiếu bóng hoa cuối xuân lay động.

 

"Cần gì phải giả vờ?"

 

Nàng nhìn Tiêu Nhiên với ánh mắt hơi khó hiểu, tóc mai bay bay lướt qua gò má trắng mịn: "Ta và ngài vốn dĩ đâu có thân."

 

"..."

 

Vẻ hung dữ chưa kịp thu lại của thiếu niên cứ thế đông cứng lại trên mặt.

 

"Cảm phiền nhường đường, ta sắp muộn giờ dạy rồi."

 

Minh Lễ đường, giảng bài qua rèm, giọng nữ trong trẻo lạnh lùng như ngọc vang lên cùng với tiếng đọc bài thưa thớt của đám thiếu niên.

 

Thẩm Lệ lật một trang sách, dùng ngón tay giữ lại, nhân lúc các giám sinh ôn bài ngước mắt nhìn ra.

 

Rèm lụa mờ ảo trong suốt, nhìn qua từng dãy bàn học, có thể thấy được mành trúc khẽ đung đưa theo gió, ánh nắng rực rỡ chiếu vào từ cửa sổ thẳng đứng như trải một lớp vàng ròng lên mặt đất.

 

Tiêu Nhiên ngồi trong vùng ánh sáng vàng rực ở cuối lớp cạnh cửa sổ đó, không ngồi ngay ngắn quy củ như các giám sinh khác mà ngồi xếp bằng, một tay chống cằm, một tay lơ đãng xoay cây bút lông chuột chưa chấm mực, giống như một con ngựa hoang lạc vào giữa một bầy cừu trắng ngoan ngoãn.

 

Thi thoảng ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Thẩm Lệ qua lớp rèm, hắn lại nhíu mày dời tầm mắt đi, nhìn chằm chằm chim chóc đậu trên cành cây ngoài cửa sổ đến xuất thần.

 

Thẩm Lệ thầm buồn cười.

 

Hóa ra bá vương hỗn thế không sợ trời không sợ đất cũng sợ sự ngượng ngùng khi thân phận bị đảo ngược này, mặc dù hắn chỉ đến Thái học tu tâm dưỡng tính, không được tính là học sinh thực sự.

 

Bảy ngày sau, giáo ty thự chìm trong bầu không khí ảm đạm thê lương.

 

Hai mươi vị phu tử của học cung ngồi quây quần lại, ai nấy đều hốc hác tiều tụy.

 

"Kể từ khi Đan Dương quận vương đến Thái học tu thân học lễ, chúng ta mỗi ngày đều phải chép thêm một bản giáo án chi tiết để trình lên kiểm tra thì cũng thôi đi, một nửa số học sinh đều bắt chước thói vô lễ, tâm tư chểnh mảng của ngài ấy thì cũng chịu đi... Hôm qua kiểm tra bài tập, ta ra đề cho các trò ấy lấy câu trong thiên Công Dương: 'Đại nhất thống, là đạo thường của trời đất' làm đề bài viết một bài văn."

 

Trương bác sĩ dạy "Công Dương truyện" ném một bài thi lên bàn, chỉ vào những nét chữ ngông cuồng sắc như kiếm trên đó, tức mức đến râu ria run rẩy: "Quận vương điện hạ đáp rằng: 'Lấy giết chóc để ngăn giết chóc, lấy chiến tranh để ngăn chiến tranh, thiên hạ đại nhất thống'. Nghe xem, mọi người nghe xem! Thế này là thế nào!"

 

Bác sĩ dạy Dịch học lắc đầu: "Sát tính quá nặng, trẻ nhỏ không dạy được."

 

Một phu tử tóc bạc khác nói: "Hôm nay con cháu nhà họ Tạ chỉ bàn luận một câu 'võ biền rợ hồ'*, điện hạ liền nổi giận rút kiếm lễ nghi trên tường ra, chém đôi bàn học của họ Tạ, dọa con cháu nhà họ Tạ sợ đến mức vãi cả ra quần... Haizz!"

 

(*) “Võ biền rợ hồ” là một cụm từ miệt thị nặng nề, kết hợp giữa sự coi thường nghề nghiệp và phân biệt chủng tộc, thường được tầng lớp trí thức quý tộc dùng để chửi rủa. Võ biền là chỉ những người làm nghề võ, binh lính. Trong quan niệm "trọng văn khinh võ" thời xưa, võ biền bị coi là những kẻ thô lỗ, hữu dũng vô mưu, chỉ biết đao kiếm mà không có học thức, không hiểu lễ nghĩa. "Hồ" là từ miệt thị dùng để chỉ các dân tộc du mục phương Bắc như Hung Nô, Tiên Ti, Yết... Người Hán thường coi họ là những kẻ man rợ, dã man, chưa được khai hóa, không có nền văn minh.

 

"Võ tướng mà, tính tình thẳng thắn hơn một chút, sức lực lớn hơn một chút là chuyện bình thường."

 

Nữ sư Nhã nhạc Thôi Dữ than thở đầy oán trách: "Hôm kia trong giờ Nhã nhạc, điện hạ lấy sức mạnh ngàn cân gõ hỏng liền một lúc cả dàn chuông bộ* của ta, làm đứt mất ba dây đàn cầm. Ta có nói gì đâu?"

 

(*) Chuông bộ là một loại nhạc cụ gõ cực kỳ quan trọng và quý phái trong lễ nhạc cung đình Trung Quốc. Đó không phải là một chiếc chuông đơn lẻ mà là một bộ chuông đồng gồm nhiều chiếc với kích thước lớn nhỏ khác nhau, được treo trên một giá gỗ khổng lồ theo thứ tự. Người ta dùng một chiếc dùi gỗ hoặc thanh gỗ dài để gõ vào chuông, tạo ra những âm thanh có cao độ khác nhau, vang dội và trang nghiêm.

 

Thôi Dữ nói móc một hồi, như sợ thiên hạ chưa đủ loạn liền quay sang thanh niên bên cạnh: "Nguyên trực giảng, giờ Thi học của ngươi có còn ổn không?"

 

Nguyên Phồn cười khiêm tốn, lắc đầu nói: "Điện hạ cũng coi như khách khí đối với tại hạ. Ngài ấy chỉ nộp giấy trắng thôi."

 

Trong tiếng cười chế giễu, tế tửu Vương Chiêm chậm rãi mở miệng.

 

"Nỗi khó xử của các vị, Vương mỗ đều hiểu. Nhưng người làm thầy, phải có tấm lòng dạy học không phân biệt học trò, sao có thể vì điện hạ có tính tình hơi thẳng thắn một chút, nền tảng kém một chút mà đã ngồi đây than ngắn thở dài?"

 

Vương tế tửu bưng chén trà, thổi một hơi, lại bắt đầu giảng hòa: "Tục ngữ nói rất hay, không thể chỉ nhìn chằm chằm vào khuyết điểm của học trò mà phải giỏi phát hiện ưu điểm của học trò. Ví dụ như quận vương điện hạ có nhân duyên rất tốt, tinh thông binh pháp, cưỡi ngựa bắn cung cũng tuyệt vời, không chỉ giữ gìn trật tự an ninh của học cung mà còn lôi kéo được các học trò khác chơi xúc cúc, cưỡi ngựa, chăm chỉ luyện tập lục nghệ..."

 

Lời còn chưa dứt, bọn họ đã thấy một quả cầu da đặc ruột xuyên thủng giấy dán cửa sổ, rơi tõm vào trong chén trà của Vương tế tửu.

 

Nước trà bắn lên tung tóe, giúp tế tửu đại nhân rửa mặt một lượt.

 

Bên ngoài tường rào sau giáo ty thự truyền đến tiếng ồn ào của đám thiếu niên.

 

Vị "có nhân duyên tốt" kia lớn tiếng quát: "Làm cái gì thế hả? Ai đá sang thì đi mà nhặt về!"

 

Quả cầu da lăn lóc trên đất, từ từ lăn đến bên chân Thẩm Lệ rồi dừng lại.

 

Vương tế tửu run rẩy móc khăn tay ra lau mặt. Ánh chiều tà chiếu qua khung cửa sổ vỡ nát, soi sáng vẻ thê thảm của ông ta và bầu không khí im lặng chết chóc trong phòng.

 

"Ôi chao, đám thư sinh yếu ớt trói gà không chặt như chúng ta làm sao chịu nổi ngài ấy hành hạ?"

 

Thôi Dữ thở dài: "Kỳ thi Nguyệt Đán sắp tới phải thi chung với Quốc Tử Giám, không biết sẽ thi thố thành cái dạng gì nữa..."

 

Nghe vậy, trên gương mặt nặng nề của các vị phu tử lại càng bao phủ thêm một tầng tuyệt vọng và chán nản.

 

Thôi Dữ đảo mắt, nói: "Ta có một ý kiến, các vị có muốn nghe thử không?"

 

Lúc này các phu tử của Thái học cũng chẳng thèm chê nàng ấy là phận nữ nhi nữa, nhao nhao ngồi thẳng lưng lên nói: "Xin rửa tai lắng nghe."

 

Thẩm Lệ vừa thấy ý cười tinh quái trong mắt bằng hữu tốt liền biết tám phần không phải ý kiến hay ho gì.

 

Quả nhiên, Thôi Dữ đưa tay che miệng, cười thần bí.

 

"Nếu bàn về ung dung hiển quý, tu thân minh lễ, ai có thể qua mặt được vương phi xuất thân từ Thẩm thị mẫu mực? Chi bằng thế này, tập thể chúng ta đến ngồi chồm hổm trước cổng vương phủ, chỉ đợi vị vương phi sống kín tiếng kia ra khỏi cửa liền ùa lên, khóc lóc cầu xin vương phi ra mặt quản thúc phu quân của mình. Các vị thấy thế nào?"

 

Ta thấy chẳng ra sao cả.

 

Thẩm Lệ thầm trả lời.

 

Huống hồ…

 

Nàng cụp mắt nhìn tờ giấy trúc trải trên đầu gối, chăm chú nhìn hình vẽ người que múa thương múa gậy và con rùa đánh nhau trên đó…

 

Huống hồ, bản thân vương phi cũng đang rất đau đầu đây.

 

 

Họp xong, Thẩm Lệ quay lại giáo ty thự, thu dọn một chồng sách vở giáo án dày cộp, tan làm trước khi học cung khóa cửa.

 

Ngoài cửa sau có hai chiếc xe ngựa đang đỗ, chiếc nhỏ là của nàng, chiếc lớn không có huy hiệu phủ đệ nhưng nhìn rất quen mắt.

 

Thấy nàng đi ra, Thương Linh vội nháy mắt về phía chiếc xe bên cạnh, làm khẩu hình nói: "Cô nương, ngài ấy đến rồi..."

 

Rèm trúc xe bên cạnh được một ngón tay trắng như sương vén lên, để lộ ra đôi mày mắt sâu thẳm lười biếng của thiếu niên chìm trong tia nắng hẹp.

 

Tiêu Nhiên hơi nghiêng đầu, gọi nàng: "Lên đây."

 

Thẩm Lệ nhìn quanh bốn phía, mới hỏi: "Sao điện hạ lại ở đây?"

 

"Đang đợi một người lề mề ba khắc rồi mà vẫn chưa tan làm."

 

"Đợi ta?"

 

Thẩm Lệ vẫn chưa phản ứng lại kịp: "Tại sao phải đợi ta?"

 

Tiêu Nhiên cau mày, nhìn nàng với ánh mắt hơi kỳ quái.

 

Võ Tư Hồi đang đánh xe vội cười nhắc nhở: "Vương phi không phải quên rồi chứ ạ? Ngày mai là ngày nghỉ, phó mẫu đã dặn đi dặn lại ngàn vạn lần, nhất định phải để điện hạ vui vẻ đón vương phi cùng về phủ."

 

À, ngày nghỉ…

 

Đúng rồi, mười ngày một lần, bọn họ phải về vương phủ giả làm đôi phu thê mới cưới ân ái.

 

"Tới phủ quận vương đi, cẩn thận chút."

 

Thẩm Lệ dặn dò Thương Linh rồi ôm chồng sách lên xe do vương phủ phái tới, ngồi xuống vị trí phía bên kia.

 

Đúng lúc xe chuyển bánh, cả người Thẩm Lệ nghiêng về phía Tiêu Nhiên rồi rất nhanh ngồi thẳng lại, dịch sang bên cạnh một tấc, giơ tay từ từ vuốt phẳng nếp nhăn trên tay áo.

 

Tiêu Nhiên nhìn động tác xa cách của nàng, cười khẩy một tiếng không rõ ý tứ, quay đầu nhìn ra ngoài xe.

 

Một lát sau, bàn tay to lớn vớ lấy chiếc gối tựa mềm mại bên cạnh, làm như vô tình đẩy về phía nàng.

 

Thẩm Lệ nhìn thiếu niên lạnh lùng như đá tảng, lại nhìn chiếc gối tựa mà hắn đẩy tới, do dự một lát, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng lót chiếc gối mềm nhỏ bé đó dưới người, làm dịu đi cảm giác tê mỏi khi phải ngồi nghiêm chỉnh.

 

Hai người ở học cung phải giả vờ là người lạ bèo nước gặp nhau, về phủ lại phải đóng vai phu thê ân ái mặn nồng, nghĩ đến cũng thật nực cười.

 

Trong tiếng xe ngựa lọc cọc, Thẩm Lệ thẫn thờ một lúc như lòng đỏ trứng bị đánh tan rồi xốc lại tinh thần cầm bút chấm mực, khoanh vẽ lên những cuốn sách giáo án mang về hôm nay.

 

Tiêu Nhiên nghe tiếng lật sách sột soạt bên tai, cảm thấy Thẩm Lệ đúng là người quy củ đến phát sợ.

 

Đã tan làm rồi mà nàng vẫn có thể ngồi im một chỗ viết viết vẽ vẽ cả canh giờ.

 

Về đến phủ quận vương, Tiêu Nhiên không nhịn được nhảy xuống xe ngựa, bước đi như gió được vài bước liền thấy phó mẫu Chu thị đang khoanh tay đứng trước cửa, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn hai người.

 

Tiêu Nhiên đang định chuồn êm bỗng khựng lại, Thẩm Lệ đang chuẩn bị đường ai nấy đi cũng ngẩn ra.

 

Trong chớp mắt, Tiêu Nhiên phản ứng nhanh hơn một bước, lùi lại bên cạnh xe ngựa, đưa một cánh tay về phía Thẩm Lệ, mặt không cảm xúc nói: "Phu nhân, mời xuống xe."

 

Thẩm Lệ cũng phối hợp đưa đầu ngón tay ra, cách lớp tay áo sa đặt lên cánh tay rắn chắc của thiếu niên, nặn ra một nụ cười: "Làm phiền điện... điện hạ."

 

Đôi phu thê trẻ treo nụ cười giả tạo cứng đờ, nắm tay nhau đi như con rối gỗ, bước đi cùng tay cùng chân vào cửa.

 

Những nếp nhăn nghiêm nghị trên gương mặt của Chu thị lúc này mới giãn ra đôi chút, lộ ra nụ cười hài lòng và hiền từ.

 

Dưới sự giám sát của lễ quan, Thẩm Lệ phối hợp với Tiêu Nhiên diễn vở kịch tương kính như tân, chàng mời thiếp một bát canh thanh đạm, thiếp gắp cho chàng một miếng thịt cay nồng, chung giường khác giấc, dùng xong bữa tối ấm cúng do Chu thị sắp xếp.

 

Khi trở về viện Trạc Chi, trời đã tối hẳn.

 

Nàng đang cầm bút xuất thần liền thấy thiếu niên đeo cung dài dẫn theo tùy tùng vương phủ đi tuần tra qua ngoài viện.

 

Thẩm Lệ chợt nảy ra ý nghĩ, vội gọi hắn lại.

 

Võ Tư Hồi gộp ba bước thành hai bước chạy tới, cười lộ ra một bên má lúm đồng tiền dễ mến: "Vương phi có gì sai bảo?"

 

Thẩm Lệ bắt đầu tìm hiểu đối phương: "Ta chỉ là muốn hỏi chút, tại sao quận vương lại kính trọng phó mẫu của trưởng công chúa như vậy?"

 

Võ Tư Hồi đáp: "Vương phi có điều chưa biết, năm xưa khi tiên đế khởi nghĩa, từng không may để lạc mất thê nhi trong chiến loạn. Là phó mẫu Chu thị liều chết bảo vệ bên cạnh trưởng công chúa, mới đợi được lão vương gia đến cứu viện... Ồ, lão vương gia chính là a phụ của điện hạ. Trong quân không có nữ quyến, điện hạ lại còn nhỏ. Phó mẫu liền chủ động gánh vác trọng trách chăm sóc điện hạ. Vì vậy phó mẫu của trưởng công chúa cũng là phó mẫu của điện hạ."

 

Hóa ra là vậy.

 

Thẩm Lệ lại hỏi: "Đã như thế thì chắc hẳn điện hạ rất nghe lời phó mẫu nhỉ?"

 

"Đương nhiên rồi ạ! Đừng nhìn điện hạ không nể nang người ngoài nhưng ngài ấy cực kỳ hiếu thuận trọng tình nghĩa. A mẫu của điện hạ là một người rất lương thiện, dịu dàng hiền thục, không bao giờ trách mắng con cái. Hồi nhỏ điện hạ nghịch như khỉ, cũng chỉ có phó mẫu dám cầm thước phạt ngài ấy..."

 

Võ Tư Hồi hoàn toàn không nhận ra mình đã bán đứng chủ tử sạch sành sanh, hào hứng nói: "Cho nên ngoài thái phi nương nương và lão vương gia ra, phó mẫu chính là trưởng bối thứ hai mà điện hạ kính trọng nhất."

 

Thẩm Lệ nắm rõ tình hình, trong lòng đã có tính toán.

 

Nàng nắm nhẹ ngón tay rồi ôm hộp sách đã soạn xong đi về phía Tiêu Nhiên.

 

Trong thư phòng.

 

Tiêu Nhiên đang dùng vải bông lau lưỡi thương, ánh mắt từ từ di chuyển từ khuôn mặt nghiêm túc của Thẩm Lệ xuống phía dưới, rơi vào chồng sách dày cộp mà nàng đưa tới.

 

"...Cho ta à?"

 

Thẩm Lệ gật đầu nhẹ nhàng mà nghiêm túc.

 

Tiêu Nhiên nghi ngờ nhìn nàng. Một lát sau, đôi mắt phượng bỗng mở to.

 

Người đọc sách đều coi trọng sách vở bút viết, không bao giờ dễ dàng tặng người khác. Nàng làm thế này là…

 

Là có ý gì?!


 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)